"BOSS?"
Đôi mắt Tiểu Ngải sáng rực lên, lộ rõ vẻ thích thú.
"Đúng vậy, là một con Boss Tinh Anh cấp thấp. Con Boss này sẽ respawn (hồi sinh) ngẫu nhiên trong Rừng Cẩu Đầu Nhân mỗi tuần một lần, thời gian hồi sinh lần sau thường chậm hơn lần trước từ hai đến năm tiếng. Đám Thích khách kia chắc chắn là đang đi săn nó."
Diệp Trần gật đầu giải thích, liếc nhìn Tiểu Ngải mà thầm đổ mồ hôi hột.
Cô nàng dễ thương này hóa ra chẳng hề "nai tơ" như vẻ ngoài, nhìn điệu bộ này, e là vừa thấy Cẩu Đầu Nhân Thủ Lĩnh là cô nàng định lao vào "khô máu" ngay lập tức.
"Ra là vậy..."
Tiểu Ngải lộ vẻ tiếc nuối.
Rừng Cẩu Đầu Nhân rộng lớn thế này, muốn tìm được Boss chẳng khác nào mò kim đáy bể.
"Chuyện Boss tính sau, rời khỏi đây đã. Nếu không lát nữa hai gã Pháp sư kia sẽ kéo người quay lại tìm phiền phức đấy."
Với bản tính hẹp hòi của Sở Bạch Long, Diệp Trần thừa hiểu gã sẽ không đời nào nuốt trôi cục tức này.
Sở Bạch Long là kẻ ác ý PK trước nên bị đám Thích khách tiễn về thành.
Ngặt nỗi gã lại chẳng biết tên tuổi đám người kia là ai, tìm không được kẻ thủ ác, chắc chắn gã sẽ trút giận lên đầu anh và Tiểu Ngải.
………
"Chị! Em bị người ta giết rồi, chị phải báo thù cho em!"
Trong khi Diệp Trần đang dẫn Tiểu Ngải tiến sâu vào rừng rậm, thì tại Điểm hồi sinh của Thái Thản Cự Thành, Sở Bạch Long vừa hồi sinh đã nổi trận lôi đình, vội vã liên lạc cho một người.
"Hừ! Chẳng phải từng mạnh miệng bảo không cần dựa dẫm vào thế lực gia tộc, muốn tự mình xưng bá trong game sao? Mới chưa đầy một ngày đã chạy tới tìm ta, loại phế vật chỉ biết chơi bời gái gú như ngươi đúng là chẳng làm nên trò trống gì."
Bên trong một phó bản, nữ game thủ xinh đẹp có ID Huyết Sắc Mân Côi nhận được tin nhắn, liền hừ lạnh một tiếng, gửi lại lời hồi đáp đầy mỉa mai.
"Em đã vứt bỏ sĩ diện để cầu xin chị rồi, chị có giúp hay không thì bảo một câu!"
Sở Bạch Long gầm lên.
"Dù ngươi có là phế vật thì vẫn là em trai ta, tất nhiên ta sẽ giúp. Nói đi, đối phương có bao nhiêu người? Đừng có giấu giếm, kể rõ đầu đuôi sự việc ra, bằng không sau này đừng hòng ta giúp nửa bước."
Huyết Sắc Mân Côi lạnh lùng cảnh báo.
"Chị, em biết chỉ có chị là tốt với em nhất!"
Dù bị mắng là phế vật nhưng Sở Bạch Long chẳng hề tự ái.
So với Huyết Sắc Mân Côi, gã đúng là một kẻ vô dụng thật.
"Bớt nói nhảm đi, kể lẹ!"
Huyết Sắc Mân Côi mất kiên nhẫn.
"Chuyện là thế này..."
Sở Bạch Long bắt đầu thuật lại chi tiết, không dám giấu nửa lời.
"Hừ, bảo ngươi phế vật quả không sai, bị giết là đáng đời! Chuyện này rõ ràng ngươi sai lè lè, ta sẽ không huy động người của Công hội Huyết Sắc giúp ngươi đâu..."
"Chị! Chị vừa mới hứa mà..."
Sở Bạch Long gào lên.
"Câm miệng!"
Huyết Sắc Mân Côi gắt giọng,
"Nghe ta nói hết đã, đồ vô tích sự!"
Sở Bạch Long bị tiếng quát làm cho run rẩy, nuốt ngược những lời định nói vào trong bụng.
"Chuyện này mà truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng xấu đến uy tín của Công hội Huyết Sắc. Ta không dùng người của công hội, nhưng ta biết một kẻ chuyên làm dịch vụ 'đòi nợ thuê'. Theo lời ngươi, đối phương có tám người: sáu Thích khách, một Thực Vật Sư và một Mục sư. Ta sẽ thuê hai đội ngũ cho ngươi trong vòng 3 giờ. Trong thời gian đó, tìm được người thì báo thù, không tìm được thì biến đi chỗ khác chơi, đừng làm phiền ta nữa!"
"Cảm ơn chị!"
Sở Bạch Long mừng rỡ.
"Nhớ lấy, sau này bớt gây chuyện đi! Gã đó tên là Mọi Sự Đạt, lát nữa gã hoặc thuộc hạ sẽ gửi lời mời kết bạn. Đợi ở trong thành đi!"
"Em biết rồi!"
Sở Bạch Long hưng phấn đáp lời khi đứng ngoài Điểm hồi sinh của Thái Thản Cự Thành.
Hừ!
Sau này đừng để ta ngồi lên đầu chị, nếu không ta sẽ tống khứ chị gả đi thật xa cho rảnh nợ!
Sở Bạch Long nghĩ thầm đầy độc địa sau khi yếu thế trước mặt chị mình.
Trong phó bản xa xôi, Huyết Sắc Mân Côi thở dài một tiếng rồi bắt đầu liên lạc với gã Mọi Sự Đạt kia.
"Oa, Huyết Sắc đại mỹ nhân đấy à? Tìm tôi có việc gì thế?"
Ở một bản đồ dã ngoại khác, một gã béo có ngoại hình cực kỳ bỉ ổi nhận được tin nhắn, lập tức nhớ lại thân hình bốc lửa của Huyết Sắc Mân Côi, gã vừa lau nước miếng vừa nịnh nọt.
"Bớt nhảm đi, có việc nhờ ông đây. Thuê hai team cấp thấp, giúp em trai tôi thịt vài đứa."
"Em trai cô à?"
Mọi Sự Đạt nghe xong liền nảy ra ý đồ, đây chẳng phải là cơ hội ngàn vàng để tiếp cận mỹ nữ sao!
"Yên tâm, cứ giao cho tôi! Đích thân tôi sẽ xuất mã xử lý vụ này!"
Mọi Sự Đạt vỗ ngực cam đoan, sau khi lấy được tọa độ từ Huyết Sắc Mân Côi liền hăm hở dùng Phù về thành tìm Sở Bạch Long.
……….
"Đến đây là ổn rồi, đủ xa để bọn chúng không tìm thấy."
Tại một góc vắng vẻ trong Rừng Cẩu Đầu Nhân, Diệp Trần dừng bước.
"Oa! Cái con quái cao lớn, trông hung dữ kia là gì vậy anh?"
Diệp Trần vừa định bắt đầu farm quái thì Tiểu Ngải đã chỉ tay về phía một sinh vật xấu xí, cao hơn hai mét đằng xa mà hét lớn.
"Mẹ kiếp..."
Diệp Trần nhìn theo hướng tay cô nàng, không kìm được mà chửi thề một tiếng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Sinh vật đó chẳng phải thứ gì lạ lẫm, chính là con Boss duy nhất của khu rừng này: Cẩu Đầu Nhân Thủ Lĩnh!
Vị trí respawn của con Boss này vốn không cố định, thế nên mới có những tổ đội Thích khách chuyên đi lùng sục.
Thông thường, nó chỉ xuất hiện ở sâu trong rừng rậm, vị trí rìa ngoài mà Diệp Trần và Tiểu Ngải đang đứng cực kỳ hiếm khi thấy nó.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận