Nhìn thấy hai người đứng cạnh nhau, Sở Bạch Long nghiến răng ra lệnh. Hắn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu gã Thực Vật Sư đi ngang qua lúc nãy.
Nếu không tại anh, đội của hắn đâu có tan đàn xẻ nghé!
"Rõ."
Đại Sơn nhún vai.
Gã quá hiểu tính Sở Bạch Long, giờ có khuyên ngăn cũng bằng thừa, có khi còn bị văng lây cơn thịnh nộ.
"Tấn công! Giết con nhỏ Mục sư trước, rồi hành hạ thằng Thực vật sư sau!"
Dứt lời, cả hai cùng giơ trượng phép. Hai quả cầu lửa rực cháy xé gió lao thẳng về phía Tiểu Ngải.
Vù! Vù!
Tiếng lửa rít qua kẽ lá, ánh sáng bùng lên giữa khu rừng.
Diệp Trần nhạy cảm nhận ra nguy hiểm, anh xoay người cực nhanh, sải bước dài chắn ngay trên quỹ đạo bay của hai quả cầu lửa.
-37!
-39!
Hai khối cầu lửa nổ tung trên người Diệp Trần, bắn ra những tia lửa tàn, lấy đi của anh hơn 70 máu.
"Mẹ nó! Thằng Thực Vật Sư này phản ứng nhanh vậy sao!"
Đòn đánh lén tuy trúng đích nhưng lại bị cản phá, Sở Bạch Long tức tối gầm lên.
Hắn biết trang bị của Tiểu Ngải rất cùi, nếu trúng đòn chắc chắn sẽ bay nửa cây máu.
"Cẩn thận, đứng sát sau tôi, lo giữ mạng rồi tranh thủ buff máu cho tôi."
Diệp Trần liếc nhanh lượng máu, thầm đánh giá thực lực đối thủ.
"Vâng!"
Tiểu Ngải không hề lóng ngóng, cô vung trượng, một quầng sáng thánh khiết từ ‘Trị Liệu Thuật’ phủ xuống người Diệp Trần.
+50 HP!
Diệp Trần hơi sững người.
Trong game, kỹ năng buff máu tuy có hệ thống hỗ trợ khóa mục tiêu, nhưng đó là với vật thể đứng yên.
Để buff chuẩn xác cho một người đang di chuyển tốc độ cao như anh đòi hỏi sự phán đoán cực tốt.
Xem ra cô nhóc Tiểu Ngải này không chỉ có vẻ ngoài đáng yêu mà thực sự là một Mục sư "cứng tay".
Có máu hồi lại, Diệp Trần dẹp luôn ý định cắn thuốc.
"Thằng này định lao lên tự sát à? Kệ xác nó, Đại Sơn, dồn dame giết nó đi!"
Sở Bạch Long thấy Diệp Trần không lùi mà còn áp sát thì phát điên, thúc giục gã bạn.
Thế nhưng, khi cả hai vừa định vận phép lần nữa thì xung quanh họ bất chợt hiện lên những bóng ma mờ ảo.
Xoẹt! Xoẹt!
Những lưỡi dao găm lạnh lẽo lóe lên trong tích tắc.
Một loạt con số sát thương đỏ rực nhảy múa.
Sở Bạch Long và Đại Sơn thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị một nhóm Thích khách tiễn về thành dưỡng sức trong nháy mắt!
"Ha ha, hai người may đấy. Không có tụi này thì chắc tiêu đời với hai thằng điên kia rồi."
Một nhóm Thích khách gồm sáu người hiện hình.
Trong khi đồng đội đang cúi xuống "loot" sạch đống đồ mà Sở Bạch Long và Đại Sơn vừa đánh rơi, gã trưởng nhóm quay sang nhe răng cười với Diệp Trần.
"À, cảm ơn các anh."
Diệp Trần thản nhiên đáp.
Anh thừa hiểu nhóm này ra tay chẳng phải để cứu người.
Trong Vô Tận Thế Giới, người chơi chênh lệch không quá 5 cấp có thể thoải mái PK mà không bị tính điểm đồ sát (PK value).
Tuy nhiên, kẻ chủ động tấn công nếu bị giết trước khi trạng thái chiến đấu kết thúc sẽ bị trừng phạt cực nặng: chắc chắn rơi một món trang bị đang mặc và tỉ lệ rớt đồ trong túi cũng cao hơn hẳn.
Nhóm Thích khách này đơn giản là thấy có "con mồi" trang bị khá khẩm lại đang mang trạng thái "tấn công chủ động" nên vào hôi của cho nhanh mà thôi.
Dù vậy, Diệp Trần vẫn giữ lịch sự, dù sao cũng đỡ tốn thời gian dây dưa.
"Đi thôi anh em."
Sau khi thu dọn chiến lợi phẩm, sáu bóng người lại đồng loạt đi vào trạng thái [Tiềm hành], biến mất hút.
"Anh Hạt Bụi ơi, bọn họ lạ thật đó. Trông cấp độ phải tầm 15 rồi, sao cả một team Thích khách lại kéo nhau vào rừng Cẩu Đầu Nhân làm gì nhỉ?"
Tiểu Ngải tò mò hỏi.
Diệp Trần nhìn sâu vào bóng tối của khu rừng, khẽ nheo mắt:
"Chắc là Boss Cẩu Đầu Nhân Thủ Lĩnh sắp respawn rồi."
----
*respawn : là một thuật ngữ cực kỳ phổ biến trong giới game thủ, có nghĩa là "hồi sinh" hoặc "xuất hiện trở lại".
* loot: là một thuật ngữ mượn từ tiếng Anh, rất phổ biến trong cộng đồng game thủ.
Nghĩa gốc: Thu lượm, cướp bóc hoặc thu chiến lợi phẩm.
ở đây có nghĩa là nhặt những vật phẩm, trang bị, tiền bạc hoặc bí kíp rơi ra từ đối thủ sau khi họ bị đánh bại (trong trường hợp này là Sở Bạch Long và Đại Sơn).
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận