Cha Diệp vừa bước ra khỏi cửa, anh Cả Diệp Diệu Bằng cùng anh Hai Diệp Diệu Hoa cũng lật đật ra ngoài bến cảng xem lại con thuyền.
Gần tới ngày mồng một, đợt này nước thủy triều rút xuống khá sâu.
Nếu thuyền mà mắc cạn thì tối nay khỏi mong ra biển.
Hai người phải ra trông chừng, neo thuyền ra xa thêm một chút, sẵn tiện mua luôn thùng dầu hỏa mang lên tàu.
Đêm xuống, họ còn phải tranh thủ lúc vận may đang lên để vươn khơi cào cá.
Mẻ cá đù vàng trúng đậm ngày hôm qua làm ai nấy đều phấn khởi, trong lòng cuồng chân muốn đi ngay lập tức.
Nhưng nào có được, thời gian còn quá ngắn, đi chẳng được bao lâu đã phải quay về thì chỉ tốn tiền dầu.
Đàn bà con gái trong nhà cũng ôm lưới ra ngồi trước cửa, bắt đầu công việc đan lưới thường ngày.
Có điều, hôm nay ai nấy đều hăng hái lạ thường.
Xây xong nhà là được chia ra ở riêng, sống trong nhà mới thì ai mà không mừng.
Tú Thanh cũng vui trong lòng.
Thố muỗng trong chạn còn có lúc khua xô, huống chi là chị em dâu sống chung một mái nhà.
Cô cũng thèm có một tổ ấm nhỏ của riêng mình, tay đan lưới nhờ thế mà thoăn thoắt hơn hẳn.
Làng chài này tên là làng Bạch Sa, nằm hẻo lánh xa tận trên huyện.
Muốn lên huyện phải đi bộ hơn một tiếng đồng hồ đường núi.
Chị em phụ nữ phải lo cơm nước vẹn toàn cho gia đình nên chẳng thể đi làm thuê kiếm tiền, nguồn thu duy nhất chỉ trông vào việc đan lưới.
Công việc này tuy tiền công bọt bèo nhưng được cái nhẹ nhàng, ngồi ngay tại nhà là làm được.
Phụ nữ vùng biển này ai ai cũng biết đan lưới, vá lưới.
Còn đàn ông trong làng phần lớn lúc rảnh rỗi thì đi làm thuê làm xóm, hoặc dăm ba sào ruộng, nhà nào có thuyền mới ra biển đánh bắt, mà số ấy thì ít lắm.
Tú Thanh về làm dâu mấy năm nay cũng đã học được nghề đan lưới.
Dù sao chồng cô cũng chẳng chịu làm ăn gì, cô không tự thân vận động tích góp tiền bạc thì biết trông vào ai.
Mọi người ai cũng có việc luôn tay, thành ra Diệp Diệu Đông lại biến thành kẻ rảnh rỗi nhất nhà.
Đến cả bà Nội cũng đang ngồi xỏ chỉ vào con thoi giúp mấy chị em.
Anh rảo bước lại gần, ngồi chồm hăm bên cạnh vợ, tay cầm lấy tấm lưới cô đang đan rồi tò mò hỏi:
"Lưới cào này một ngày em đan được mấy tấm vậy?"
Tú Thanh ngước mắt nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu, rồi đáp:
"Chừng năm sáu tấm. Mấy đứa nhỏ cứ quấy khóc, lại lắm việc vặt nên em không làm thêm được. Chị Cả với chị Hai đan giỏi hơn em nhiều."
"Thế một ngày em kiếm được bao nhiêu tiền?"
"Vài hào, chưa nổi một đồng nữa!"
Diệp Diệu Đông bĩu môi, nhìn tấm lưới bằng vẻ chê bai.
Sức lao động rẻ mạt thật đấy!
Anh quay đầu định nói thêm gì đó thì đứa con trai thứ hai là bé Thành Dương đã lẫm đẫm bò lại gần.
Nó còn nhét thẳng miếng dưa dính đầy nước dãi vào miệng anh.
Diệp Diệu Đông giật bắn người, ngã ngửa ra đất, vội vã nhè miếng dưa ra ngoài.
"Á pặc~ Ọe~ Con làm cái trò gì gớm giếc thế này! Tự ăn một mình không được à mà còn tống vào miệng ba?"
Bà Mẹ đứng bên cạnh liếc mắt nhìn anh một cái, bĩu môi:
"Con trai nó biết hiếu thảo với mày, mày còn ở đó mà chê bai."
"Mẹ không chê thì để con lấy miếng dưa dính đầy nước dãi đút cho Mẹ ăn nhé! Con trai Mẹ đấy, Mẹ đừng có mà chê!"
"Mày bớt làm gớm đi. Mày bao nhiêu tuổi rồi mà đi so với nó, con nít ranh nước dãi còn sạch chán."
"Suốt ngày tay bốc chỗ này nắm chỗ nọ, cái gì cũng tống vào miệng, sạch sẽ cái nỗi gì."
Diệp Diệu Đông phủi đít đứng dậy.
Thấy đứa nhỏ lại tính mò tới đạp lên tấm lưới làm nũng, anh vội vã túm cổ áo nó xách ra một bên:
"Ngoan nào, hư là ba cho ăn đòn đấy nhé!"
"Mày đừng có dọa nó, nó mới tẹo teo thì biết cái gì? Hiếm hoi lắm hôm nay mày mới không đi chơi lêu thuêu, ở nhà mà trông con cho tử tế để vợ mày còn đan lưới..."
"Lệ Hương ơi~ Nước rút rồi, đừng làm lưới nữa, ra biển cào nghêu mò cua đi..."
Mẹ anh tên thật là Trần Lệ Hương, là con thứ hai trong nhà.
Bà chưa kịp nói hết câu thì đã bị tiếng gọi ngắt lời.
Bà ngẩng đầu lên nhìn thì ra là bà chị Cả đang ới sang.
Bà vốn là người trong làng lấy chồng cùng làng.
Thời này nhà nào nhà nấy cũng đẻ tì tì, cả cái làng Bạch Sa này có đến bốn năm trăm hộ dân thì đã có tới một nửa làng là họ hàng bắn đại bác mới tới.
"Mồng một mới nước rút sâu mà, hôm nay đi thì cào cấu được cái gì?"
Nói thì nói thế chứ bà vẫn cắm con thoi vào tấm lưới rồi đứng dậy.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận