Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Khoa Huyễn
  3. Thôn Phệ Tiến Hoá (Dịch)
  4. Chương 8: Ngươi đã chết rồi

Thôn Phệ Tiến Hoá (Dịch)

  • 6 lượt xem
  • 1849 chữ
  • 2026-02-06 10:21:27

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Dịch: Hoangforever

“Không ổn, thế này không ổn. Ethan, bình tĩnh, dùng cái đầu mà suy nghĩ...”

Ethan tự nhủ.

Cứ để mặc xe lao đi thế này là tự sát. Dưới làn mưa pháo dày đặc và uy lực khủng khiếp kia, lao ra mù quáng thì tỷ lệ chết chắc chắn là 100%.

Ethan giật mạnh phanh tay, bẻ lái sang phải.

Tiếng lốp xe nghiến xuống mặt đường rít lên chói tai. Xe chưa kịp dừng hẳn, anh đã tung cửa, vút người ra ngoài như một con cá linh hoạt.

Trước mắt anh chính là nơi những đóa hoa quái dị kia sinh trưởng, cũng là nơi đám "Săn mồi" màu bạc vừa chui lên.

Ethan điên cuồng lao tới, chân giẫm lên lớp đất mềm, gắt gao tìm kiếm hang hốc.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cái hang đó chính là hầm trú ẩn tự nhiên.

Giữa cánh đồng hoang vắng không vật che chắn này, chỉ có cái hố sâu đó mới cứu được mạng anh!

Dưới làn không kích, quy tắc sinh tồn là: hố càng sâu, miệng càng nhỏ, cơ hội sống càng lớn.

Hơn nữa, đám Săn mồi vừa rồi đã chứng minh chúng không có ác ý với anh. Ít nhất là chúng đã nhìn thấy anh nhưng không hề tấn công.

Thậm chí, theo một cách nào đó, chúng còn là cứu tinh của Ethan khi đã dọn sạch đám zombie tiến hóa và chó săn dị chủng để anh đột phá vòng vây.

“Hang đâu? Hố sâu đâu rồi?”

Ethan quỳ rạp xuống mặt đất, tay sờ soạn điên cuồng.

Tiếng nổ rền vang khắp nơi như tiếng đồng hồ đếm ngược của tử thần, thúc ép đôi tay anh nhanh hơn nữa.

Đây là cuộc đua với thời gian...

Một cái hố, cho tôi một cái hố!

Ethan cào cấu lớp đất, đào sâu xuống.

Đột nhiên, lòng bàn tay anh xuyên qua một lớp đất mỏng, chạm vào một khoảng không thăm thẳm.

Ánh mắt Ethan đanh lại.

Không kịp chần chừ, anh chống tay vào lớp đất, lao đầu vào trong.

Uỳnh!

Ngay cạnh chỗ Ethan vừa nằm, chiếc xe quân sự bị bỏ lại trúng đạn pháo, nổ tung thành một khối cầu lửa.

“Hộc!”

Ethan bám chặt vào mép hố, dùng hết sức bình sinh leo vào trong rồi lật người nằm ngửa ra đất.

Anh thở dốc dữ dội.

Dù có bình tĩnh đến đâu thì lúc này anh vẫn chưa hoàn hồn.

Khi định thần lại, Ethan bỗng ngẩn người: cảnh tượng xung quanh sao trông quen thuộc thế này?

Khoan đã?

Ethan chợt nhận ra điều bất thường.

Rõ ràng anh vừa chui từ trên xuống hang, theo lý thường, anh phải rơi xuống dưới mới đúng.

Nhưng không...

Anh không hề rơi.

Sau khi xuyên qua lớp đất, tư thế bám mép hố của anh lại trở thành tư thế leo từ dưới lên.

Trên đầu vẫn là... bầu trời?

Một chiều không gian khác sao?

 Một lục địa dị giới lấy miệng hố làm ranh giới, lấy miệng hố làm đường chân trời?

Cảnh vật xung quanh giống hệt nơi anh vừa rời khỏi.

Từ cánh rừng đến con lộ, cứ như được đúc ra từ một khuôn!

Thế giới gương?

Khác biệt duy nhất là bầu trời nơi này âm u xám xịt, không có mặt trời.

Không khí nồng nặc mùi ẩm mốc, lạnh lẽo khiến người ta buồn nôn.

Ethan quỳ một chân dậy, không tin nổi vào mắt mình.

Mọi thứ trước mắt mờ ảo như một giấc chiêm bao.

“Xì... xì...”

Từ phía rừng sâu, một bóng hình khổng lồ màu bạc phát ra tiếng gầm gừ vô nghĩa, thân hình nặng nề di chuyển không mục đích.

Ethan căng cứng người, vội vàng nằm rạp xuống.

Anh đến đây chỉ là đường cùng để lánh nạn tên lửa.

Dù đám Săn mồi này có vẻ không hại anh, nhưng ai biết được chúng có đổi ý hay không?

Ethan không dám quỳ, anh nằm dán mặt xuống đất, trưng ra bộ dạng "ngoan ngoãn" nhất có thể.

Đẳng cấp giữa hai loài là quá xa vời.

Ethan không có cửa thắng, chạy trốn lại càng không.

 Trước mặt Săn mồi, Ethan chỉ là một đứa trẻ tiểu học, còn đối phương là võ sĩ UFC chuyên nghiệp.

Các đại ca, cho con trú tạm một lát thôi, một lát thôi rồi con đi ngay, tuyệt đối không làm phiền đâu.

Cùng lúc đó, tại chiều không gian Trái Đất.

“Phải, phải thế chứ! Đm, lũ tạp chủng chết tiệt, lẽ ra chúng ta phải làm thế này từ sớm.”

Phía ngoài khu vực oanh tạc, một đội quân vừa ập đến, dẫn đầu là Dị năng giả John.

Nghe tiếng pháo nổ từ đằng xa, mặt John lộ rõ vẻ đắc thắng:

“Cho lũ chó đẻ đó nổ tung hết đi. Chuẩn bị sẵn sàng, ngay khi đợt oanh tạc dừng lại, tôi muốn là người đầu tiên có mặt ở đó!”

Trong đầu John đang mơ tưởng về đám chó săn dị chủng và zombie tiến hóa.

Lũ chó không quan trọng, nhưng trong đầu đám zombie đó chắc chắn có Tinh hạch!

Đó là lý do tại sao hắn lại dùng mọi cách, thậm chí là than nghèo kể khổ để giành bằng được suất tham gia nhiệm vụ này.

Wilson và Callie không đến vì đang xử lý vết thương.

Như vậy lại càng đúng ý của John.

Nghĩ đến Tinh hạch, nghĩ đến việc sức mạnh bản thân sẽ được nâng tầm, cơ thể John run lên vì hưng phấn.

Ngay khi có lệnh từ bộ chỉ huy, hắn lập tức ra oai.

“Đội trưởng, hắn ta vượt quyền rồi, đây là đội của ngài cơ mà.”

Một người lính đặc nhiệm thì thầm.

Đội trưởng đội đặc nhiệm số 7 là một người đàn ông da trắng gầy gò, mặt không cảm xúc, chẳng hề phản ứng gì.

“Các người còn chờ cái gì? Mau hoàn thành nhiệm vụ đi! Các sếp đang đợi xác đám zombie đó đấy!”

John quay sang quát vào mặt đội trưởng đội 7.

“Xuất phát!”

Người đàn ông gầy gò nheo mắt lại, cuối cùng cũng mở miệng.

Có được kết quả mình muốn, John không nói thêm gì nữa.

Thực tế, tâm trí hắn đã bay theo những viên Tinh hạch từ lâu rồi.

Lúc này, trong không gian dị giới.

Ethan đang đối mặt với thử thách sinh tử.

Một con Săn mồi bạc từ cánh rừng đang lừng lững tiến về phía anh.

Ethan nín thở, không dám phát ra tiếng động nhỏ nhất.

Con quái vật khổng lồ dừng lại ngay cạnh anh, thu người bốn chi chạm đất.

Khuôn mặt to lớn nở ra như cánh hoa, khẽ đung đưa trên đầu Ethan.

Ngươi làm quái gì có mũi mà hít hà cái gì?

Ethan giả chết, nằm im không nhúc nhích.

“Xì... xì...”

Mùi máu nồng nặc xộc vào mũi, lấn át cả mùi ẩm mốc.

Tay Ethan nắm chặt cặp dao găm chiến đấu.

“Eeee!!!”

Một tiếng rít chói tai vang lên từ phía xa.

Con Săn mồi đang đánh hơi Ethan đột ngột đứng thẳng dậy, gầm lên đáp trả rồi phóng đi như bay về phía âm thanh đó.

Trong tích tắc, đủ loại tiếng gầm thét vang lên từ bốn phương tám hướng.

Ethan lạnh toát mồ hôi hột. Anh thấy ít nhất ba bóng bạc lướt qua ngay cạnh mình.

May mà anh giữ được cái đầu lạnh, nếu không hậu quả không dám tưởng tượng.

“Phù...”

Ethan thở phào.

Chúng bị gọi đi? Để làm gì?

Chẳng lẽ chủng tộc mạnh mẽ này cũng có "nhiệm vụ"?

Đám sinh vật này thật bí ẩn.

Dù sao đi nữa, Ethan không muốn nán lại đây lâu.

Anh dùng tay bới lớp đất mềm đã bị san phẳng, đấm mạnh tạo ra một cái lỗ.

Vừa mới gạt lớp đất mỏng ra, anh đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ bên dưới truyền lên:

“Mẹ kiếp! Đám zombie tiến hóa đâu rồi? Xác của chúng đâu? Tôi phải giao nộp thế nào đây?”

John!?

Ethan sững người, rồi nghe thấy tiếng cự cãi.

“Thưa ngài Dị năng giả, dù không mang được xác zombie về, dù nhiệm vụ thất bại thì đó cũng là trách nhiệm của chúng tôi, không phiền ngài lo liệu.”

Đó là một giọng nói lạ, Ethan không biết là ai.

“Rác rưởi.”

John chửi rủa, dáo dác tìm kiếm,

“Không chỉ zombie, ngay cả lũ chó săn dị chủng cũng biến mất rồi. Số lượng lớn thế kia, dù có bị oanh tạc nát vụn thì cũng phải để lại dấu vết chứ. Chúng không thể nào... Á...”

John đang dòm ngó xung quanh, lời chửi thề chưa dứt thì cảm thấy cổ chân bị một lực lượng khổng lồ tóm chặt.

Ngay sau đó, hắn bị kéo tuột xuống đất một cách thô bạo.

Cú đánh lén quá bất ngờ.

Khi mọi người kịp phản ứng, nửa thân dưới của John đã bị lôi vào lòng đất.

Không một ai nhìn thấy tay của Ethan.

“Cái gì thế? Cát lún à? Mau nắm lấy tay ông ta!”

Đội trưởng đội 7 hét lớn.

Gã lính đặc nhiệm vừa cãi nhau với John lúc nãy lại lùi lại một bước, nhìn quanh để đảm bảo an toàn cho chính mình trước khi chìa khẩu súng trường ra cho John bám vào.

“F**k! Anh còn đợi cái gì? Anh...”

John hoảng loạn gào thét, tay cào cấu mép đất, nhưng lớp đất xung quanh quá mềm, không có điểm tựa.

“MÀY! VÀO! ĐÂY! CHO! TAO!”

Ethan gầm lên trong lòng, lấy eo làm trụ, dồn sức lôi tuột John từ mặt đất bên kia vào thế giới này.

“Lùi lại! Tất cả lùi lại!”

Đội trưởng đội 7 hét lên.

Thực tế không cần lão hét, đám lính thấy sự kỳ quái này đã sớm chạy dạt ra xa.

Họ thừa biết sự nguy hiểm ở đây vượt xa mức bình thường qua lời kể của đội trưởng Wilson và đám lính dự bị.

Đáng lẽ đây là nhiệm vụ của đội 3, nhưng đội 3 đã nát bét sau nhiệm vụ trước nên đội 7 mới phải thế mạng.

John la hét thảm thiết.

Cú ngã không như hắn tưởng.

Hắn đã chuyển từ tư thế nằm sấp trên Trái Đất sang tư thế nằm sấp trên chiều không gian dị giới.

Nói cách khác, Ethan và đám lính bên ngoài đang đứng trên cùng một mặt phẳng đất, chỉ có điều, gan bàn chân của họ đang đối diện nhau qua lớp đất phân cách.

Giây tiếp theo, John cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Một lưỡi dao găm sắc lẹm đâm thấu vào tim từ phía sau!

Phập!

“Nhát thứ nhất: thông báo cái chết của mày!”

Ethan áp sát ngay lập tức, rút dao ra cực nhanh, đầu gối thúc mạnh vào sau đầu John.

Cú va chạm khiến John choáng váng, mặt lún sâu xuống lớp đất mềm.

Lưỡi dao có rãnh máu khi rút ra kéo theo từng mảng thịt vụn, máu tươi phun ra xối xả.

Ánh mắt Ethan lạnh lẽo y hệt cái nhìn của John lúc trước:

“Nhát thứ hai: tao cứ tưởng mày là đàn ông, không thì cũng là một người lính ra hồn. Hóa ra mày chỉ là một thằng tạp chủng ích kỷ, nham hiểm.”

Đối mặt với một Dị năng giả, Ethan không định để John có bất kỳ cơ hội phản kháng nào.

Vì vậy, khi anh vừa nói "nhát thứ hai", thực tế là... anh đã đâm đến nhát thứ tư rồi...

“Nhát thứ ba: dù mày có cao quý đến đâu, thì hãy nhớ cho kỹ, đừng bao giờ để lộ cho tao dù chỉ là một sơ hở nhỏ nhất.” Ethan thì thầm bên tai John, giọng nói lạnh thấu xương.

“Đừng vội chết, còn nhát thứ bảy, thứ tám nữa...”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top