Dịch: Hoangforever
"Hành động này thật trẻ con."
Kate - thành viên nữ gốc Á thuộc tổ Dị năng - tựa lưng vào thang nâng, lạnh lùng lên tiếng.
"Hừ."
John trợn mắt đầy giận dữ,
"Tôi chỉ là không muốn chung đội với hạng tạp chủng đó."
Phản ứng của John cho thấy hẳn gã đã nếm mùi đau khổ không ít khi đối đầu với Ethan trong kỳ kiểm tra.
"Anh muốn một binh sĩ bình thường không tấc sắt phải làm gì khi đối mặt với một Dị năng giả? Quỳ xuống cầu xin tha thứ chắc?"
Nụ cười của Kate mang theo tia châm chọc.
"Câm miệng."
John nhíu mày.
Sự thật bao giờ cũng khó lọt tai.
"Ở cự ly đối đầu trực diện, chúng ta gần như vô đối."
Kate tiếp tục mỉa mai, "Lần sau chú ý một chút là được."
"Cô lấy tư cách gì dạy đời tôi?"
John đột ngột phẩy tay, khẩu súng trong tay Kate lập tức bay ra, rơi gọn vào tay gã,
"Sao cô không tự chú ý đi?"
Đoàng!
Điều không ai ngờ tới là tốc độ của Kate nhanh đến kinh hoàng.
Ngay khoảnh khắc vũ khí rời tay, tay phải cô đã lướt qua hông, rút súng lục nhắm thẳng vào John và bóp cò không một chút do dự.
Viên đạn sượt qua da đầu John, một lọn tóc vàng bay lả tả kèm theo vệt máu đỏ tươi.
"Đừng bao giờ động vào súng của tôi!"
Kate nổi trận lôi đình.
Ánh mắt John âm lãnh, gã ném trả khẩu súng xuống đất, đưa tay quệt vết máu trên đầu.
"Cô tìm chết à!?"
John gằn giọng.
"Tôi có thể chịu đựng thói hách dịch ngày thường của anh, nhưng khi làm nhiệm vụ, làm ơn dùng cái đầu cho tỉnh táo."
Kate nhìn gã đầy sát khí, "Tôi không ngại tiêu trừ những nhân tố bất ổn trước đâu. Sao? Thử không?"
"Cả hai, im ngay."
Giọng Wilson vang lên cực kỳ nghiêm khắc.
Lời vừa dứt, toàn đội lập tức im phắt. Có thể thấy Wilson sở hữu uy tín tuyệt đối, nhưng đồng thời, đội chiến binh dị năng này cũng chẳng hề hòa thuận như vẻ bề ngoài.
...
Thời gian nghỉ ngơi trôi qua trong chớp mắt.
Đội quân sẵn sàng xuất kích.
Theo mệnh lệnh của Wilson, toán quân bắt đầu di chuyển.
Khi thang nâng đi lên, mọi người theo bản năng che mắt lại.
Sống quá lâu dưới lòng đất, họ không thể thích nghi ngay lập tức với ánh sáng mặt trời.
Phải, toàn bộ căn cứ Lô Linh đều nằm sâu trong lòng đất.
Bên cạnh, một binh sĩ hít một hơi thật sâu.
Không khí trong lành này là thứ mà căn cứ ngột ngạt không bao giờ có được.
Nắng gắt, không khí tràn đầy sức sống.
Giữa vùng hoang dã này, cây cối xanh rì, tiếng chim chóc hòa cùng hương hoa thoang thoảng tạo nên một cảm giác mơ hồ như ảo mộng.
8 binh sĩ dự bị đặc chiến, 3 thành viên tổ Dị năng, 3 chiếc xe quân sự chậm rãi lăn bánh.
"Này Ethan, cô nàng nóng bỏng kia có bảo cậu gia nhập đội 3 không?"
Lippy ngồi cạnh Ethan hỏi, người lắc lư theo nhịp xe chạy.
Nhưng Ethan đang nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ, chết lặng.
Thị trấn Sal.
Cái tên này Ethan không hề xa lạ, nó cách căn cứ Lô Linh hơn 100 cây số. Nhưng đó không phải lý do khiến anh thẫn thờ.
Thị trấn Sal rất gần thị trấn Harvey, chưa đầy 30 cây số.
Mà Harvey chính là quê nhà của anh. Nơi đó có tuổi thơ, có mái nhà cũ, ngôi trường anh từng học, và cả người em gái vẫn luôn sống trong ký ức của anh.
"Ethan? Ethan?"
Lippy với bản tính nói nhiều và da mặt dày liên tục lay vai anh.
"Ừ, đúng là vậy."
Ethan bừng tỉnh, thu liễm cảm xúc, quay sang nhìn Lippy.
"Thật là bất hạnh."
Lippy lầm bầm, "Chẳng biết khi nào mới lại được gặp cậu."
"Lo mà nghĩ cách sống sót trở về sau kỳ sát hạch này đi."
Ethan ra hiệu cho gã tập trung.
"Ha, đừng lo cho tôi. Tôi luôn được nữ thần may mắn phù hộ. Cho cậu biết một bí mật, đây là..."
Lippy đưa tay chạm vào chiếc kính chiến thuật trên trán, chuẩn bị kể về cái "bí mật" mà cả thế giới đều biết.
"Phải, là kỷ vật của ông nội cậu, tôi biết rồi..."
Ethan thở dài ngán ngẩm, ngước mắt nhìn bầu trời khi chiếc xe lao nhanh vào đường cao tốc.
Trong tự nhiên có khái niệm "lãnh thổ".
Những thị trấn bị xác sống chiếm đóng đương nhiên sẽ có hung thú rình rập.
Các chủng tộc tàn sát lẫn nhau.
Xác sống với chiến thuật biển người không sợ chết sẵn xàng trả mọi giá để xâu xé máu thịt của lũ thú biến dị.
Năm thứ hai của mạt thế, các đô thị vẫn bị lũ xác sống nắm giữ chặt chẽ.
Các nhiệm vụ liên quan đến xác sống thường tương đối an toàn, vì lũ này không có trí thông minh và di chuyển chậm chạp.
Nếu không có gì bất ngờ, đội của Ethan với hỏa lực mạnh hoàn toàn có thể quét sạch chúng mà không tốn một giọt máu.
Đoàn xe rít gào, tiến thẳng vào thị trấn Sal.
Tạch!
Một tiếng súng vang lên, một con xác sống chậm chạp đổ gục.
Máu thịt văng tung tóe, hòa vào bối cảnh hoang tàn của thị trấn.
Ở đây, vết máu và thịt vụn có mặt khắp nơi, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.
Thị trấn đổ nát sau lễ rửa tội của mạt thế trông càng thêm thê lương.
Đàn ruồi bu đầy trên những bãi chiến trường, khiến người ta phải bịt mũi vì tởm lợm.
"Ở đây sạch sẽ quá mức thì phải?"
Lippy nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đảo liên tục đầy bất an.
Phải, quá sạch sẽ.
Theo lý thường, một thị trấn bị đánh chiếm phải là một biển máu với xác chất thành núi.
Nhưng trước mắt họ chỉ là những vết máu khô và vài mẩu chi thừa lẻ tẻ.
Đến một con xác sống cũng không thấy? Chuyện quái gì đang xảy ra?
Người lính lái xe phía trước bỗng nheo mắt.
Anh ta tưởng mình nhìn nhầm.
Qua gương chiếu hậu, anh ta thấy cái xác vừa bị bắn hạ đang bị một sinh vật dạng người kéo đi với tốc độ cực nhanh, biến mất vào con hẻm tối.
Người? Là người sao?
Xác sống dù nhanh đến đâu cũng chỉ ở mức "đi bộ".
Nếu là con người, tại sao gã bí ẩn đó lại kéo xác của một con xác sống đi?
"Hướng 6 giờ, phát hiện xác sống tiến hóa."
Trong bộ đàm vang lên giọng nữ thanh lãnh của Kate.
Người lái xe rùng mình. Thứ bí ẩn vừa rồi là xác sống tiến hóa?
"Vào kiến trúc phía Nam... nó đang chạy... hướng Tây Nam, nó đang kéo theo một cái xác."
Kate khẳng định chắc nịch,
"Đuổi theo mau, xa hơn nữa tôi sẽ không nghe thấy gì đâu."
Không nghe thấy? Có nghĩa là gì? Đây là năng lực đặc biệt của cô ta?
Nếu có ai ngồi trên xe của tổ Dị năng, họ sẽ thấy một cảnh tượng kỳ lạ: Người phụ nữ này không hề nhìn mục tiêu, cô ta nhắm nghiền mắt và dùng tai để "lắng nghe" thế giới.
Ở ghế lái, John bĩu môi: "Giả thần giả quỷ."
Kate mở choàng mắt, nhưng tầm nhìn bị đội trưởng Wilson che khuất.
Gã nhô người ra khỏi xe, tay vịn chắc khẩu súng máy hạng nặng, gầm lên: "Vị trí, Kate! Vị trí!"
"Ngay phía trước, ba trăm mét."
Kate lại nhắm mắt, nghiêng đầu, "Nó sắp..."
Lời chưa dứt, họng súng máy đã bắt đầu xoay tròn.
Chuỗi âm thanh xé gió đập tan sự tĩnh lặng.
Wilson xả đạn điên cuồng vào bóng đen đang chạy trốn.
Mọi người đều cảm nhận được sự bất thường.
Thị trấn này quái dị đến mức đáng sợ.
Wilson cực kỳ quyết đoán: bất kể con xác sống tiến hóa kia kéo xác đi đâu, chỉ cần bắn nát nó là hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng Wilson không ngờ con quái vật kia lại nhanh nhẹn đến thế.
Trong thị trấn chết chóc, nó là một dị loại nổi bật, dù kéo theo một cái xác nhưng vẫn luồn lách cực khéo, tốc độ không hề giảm!
Thậm chí, nó dường như có trí thông minh.
Nó biết dùng cái xác làm khiên chắn và luôn cố gắng lách vào những điểm mù của tòa nhà để thoát khỏi tầm mắt cả đội.
Dưới áp lực hỏa lực dữ dội, con xác sống tiến hóa cuối cùng lăn mình mất hút vào một tòa nhà bán sụp đổ.
Kít!
Tiếng phanh gấp chói tai.
Các binh sĩ nhanh chóng xuống xe, dàn đội hình.
Không còn tiếng súng máy, cả thị trấn lại rơi vào sự im lặng quái quỷ, khiến lòng người bồn chồn.
Tiếng động sột soạt truyền đến từ góc phố không xa.
Toàn đội căng thẳng, vào tư thế chiến đấu tiêu chuẩn.
Đoàng!
Kate vừa xuống xe, mắt vẫn nhìn chằm chằm tòa nhà phía trước, tay phải vung lên nổ súng vào một góc phố mà không thèm quay đầu lại.
Một con xác sống bình thường ngã gục.
Là một con xác sống bị tiếng động thu hút?
Bình thường chúng là quân chủ lực của mạt thế, nhưng ở đây, chúng lại trở thành sinh vật quý hiếm.
Kate hít một hơi sâu, nhắm mắt lại rồi ra dấu tay.
Wilson chỉ tay vào 4 binh sĩ xe số hai, yêu cầu họ lập đội đột kích, chậm rãi tiếp cận tòa nhà phế tích.
Pằng!
Lúc này, một tiếng súng khác vang lên khiến tất cả sững sờ.
Kate quay ngoắt đầu lại, thấy Ethan đang giữ tư thế chuẩn, tay lăm lăm khẩu M4A1.
Điểm laser đỏ rực từ kính ngắm đang dừng lại trên sân thượng tòa cao ốc đối diện.
"Cậu làm cái quái gì thế?"
Giọng Kate đầy vẻ giận dữ nhưng Ethan không đáp lời.
Bình thường Kate sẽ không cáu, vì Ethan đang làm nhiệm vụ cảnh giới.
Nếu có xác sống, anh phải nổ súng.
Nhưng Kate là một Dị năng giả.
Ngoài con quái vật trong nhà máy phế tích, cô không hề cảm nhận được bất kỳ sinh vật nào khác xung quanh!
Vì vậy, phát súng này chỉ có thể là sai lầm của một lính mới!
Cô nhìn theo hướng họng súng của Ethan lên sân thượng tòa nhà.
Hành động đột ngột này cũng làm gián đoạn cuộc đột kích.
"Lính mới, tay cậu run à? Bản lĩnh tâm lý của cậu bị chó tha rồi sao?"
John vung tay mạnh một cái.
Ngay lập tức, khẩu súng trong tay Ethan bị hất văng ra ngoài.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến Kate phải kinh ngạc.
Những động tác của Ethan cho cô một cảm giác rất quen thuộc.
Ngay khoảnh khắc khẩu súng trường văng đi, tay trái Ethan đã lướt nhanh qua hông, họng súng lục đen ngòm nhắm thẳng vào đầu John.
Khác với Kate lúc nãy, Ethan không bóp cò.
Một chuỗi động tác mượt mà như nước chảy.
Đó là phản xạ có điều kiện, không phải hành động có chủ đích.
Thứ thực sự có chủ đích chính là việc Ethan đã kìm chế được bản thân để không nổ súng.
Hự... Gào...
Một tiếng gầm chói tai vang lên từ trên cao.
Đúng hướng mà Ethan vừa nổ súng.
Chuyện gì vậy?
Mọi người ngước nhìn.
Một con quái vật hình người với làn da màu bạc lộ đầu ra.
Trên da nó chảy dòng máu vàng cam như nham thạch, cái mồm đỏ lòm nhỏ dãi ròng ròng.
Đôi mắt đỏ rực nhìn đám người một cái rồi lộn nhào xuống từ tòa cao ốc.
Nó lao xuống cực nhanh, móng vuốt cắm sâu vào tường để giảm đà.
Mọi người không nhìn thấy nó tiếp đất vì bị tòa nhà che khuất, nhưng họ nghe thấy một tiếng "bộp" nặng nề!
Tiếp đó, con xác sống bình thường vừa bị Kate bắn hạ ở góc phố đã bị một bộ móng bạc tóm lấy cổ chân, từ từ kéo vào bóng tối.
Mọi thứ lại chìm vào im lặng đến nghẹt thở.
"Ực."
Chứng kiến cảnh tượng kinh dị này, Lippy nuốt nước bọt: "Cái đó... thưa quý cô, cô không nghe thấy còn có một con tiến hóa khác sao?"
Sắc mặt Kate cực kỳ nghiêm trọng.
Cô ra lệnh dừng mọi hành động: "Bây giờ thì nghe thấy rồi. Nó quá nhẹ, chỉ khi nó kéo theo cái xác, tôi mới nghe rõ tiếng bước chân. Còn bây giờ..."
Đồng tử Kate co rụt lại.
Cô đã mất dấu con quái vật trong nhà máy.
Rõ ràng đối phương đã bỏ lại cái xác để chuyển sang trạng thái phục kích.
"Mục tiêu không khớp với tình báo. Rõ ràng nói chỉ có một con, giờ ít nhất là hai, lũ tạp chủng tình báo này."
John nhíu mày rủa sả.
"Tôi không nghe thấy con trong nhà máy nữa."
Kate phớt lờ John, lớn tiếng cảnh báo mọi người.
"Đến Kate cũng không nghe thấy? Chết tiệt, chúng ta mất ưu thế rồi! Nếu lũ quái vật đó nhắm vào chúng ta, chắc gì giờ này chúng ta còn sống!"
John tiếp tục,
"Thậm chí có thể chúng ta đã bị bao vây rồi! Tất cả là tại năng lực của cô bị lỗi!"
"Năng lực của tôi chưa bao giờ lỗi! Chúng đã tiến hóa, nhanh hơn, linh hoạt hơn, cơ thể nhẹ hơn! Anh không có mắt à!?"
Kate quát lại.
"Giờ không phải lúc cãi nhau. Rời khỏi đây mau! Đây là mệnh lệnh!"
Wilson quyết định tức thì.
Ethan bước nhanh hai bước nhặt lại súng của mình.
Cùng lúc đó, một ánh mắt âm u lạnh lẽo khóa chặt lên người anh.
Ethan trở lại xe quân sự, quay đầu lẳng lặng liếc nhìn John một cái.
Trong mắt đối phương tràn đầy sự thù hận và độc ác.
John gần như nổ tung vì tức giận.
Mối thâm thù của cả hai đã kết từ ngày sát hạch tốt nghiệp.
Vừa rồi gã muốn làm nhục Ethan, nhưng không ngờ thực sự có xác sống tiến hóa thoát khỏi siêu thính giác của Kate, khiến hành động của gã trở thành tự vỗ mặt mình.
Điều khiến John bực bội hơn cả là Ethan vẫn không cảm xúc, không phản ứng, lầm lì như một tảng đá.
John hừ lạnh, mở cửa bước vào xe.
Chính ngay khoảnh khắc ấy, Ethan dường như mới thực sự "sống" lại.
Cảm xúc trào dâng trong đôi mắt anh lúc này còn âm lãnh, đáng sợ hơn cả ánh mắt của John vừa nãy.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận