Một tuần trôi qua trong chớp mắt.
Bên trong một căn phòng tại căn cứ, binh lính tụ tập thành từng nhóm nhỏ, rầm rì trò chuyện. Sự chú ý của họ đột ngột dồn vào một chàng trai trẻ vừa bước vào.
Cậu ta khoảng 17, 18 tuổi, cao tầm mét tám, dáng người thẳng tắp. Dù không quá đồ sộ nhưng cơ thể cậu ta săn chắc, không một chút mỡ thừa.
Mái tóc đinh đen gọn gàng làm nổi bật gương mặt còn vương nét thanh xuân, nhưng bộ quân phục tác chiến uy nghiêm trên người đã giúp cậu ta ghi điểm. Đối mặt với những ánh nhìn soi mói, chàng trai không hề tỏ ra lúng túng hay rụt rè. Cậu lẳng lặng bước về phía góc tường, đôi mắt đen sâu thẳm bình thản quan sát từng người trong phòng, bộc lộ một sự trầm ổn vượt xa lứa tuổi.
"Thằng nhóc này là ai?"
"Lính thông tin à?" Đám lính xì xào, tò mò nhìn "tân binh" lạ mặt.
"Haha, Ethan! Tôi biết thừa là cậu làm được mà!" Một gã lính hưng phấn reo lên, sải bước tới và dành cho Ethan một cái ôm nồng nhiệt.
"Lippi." Ethan mỉm cười ngày tái ngộ, khẽ vỗ vào lưng gã.
Lippi là người gốc Latinh, da nâu sẫm, mái tóc xoăn tự nhiên dày đặc và nói tiếng Anh với một tông giọng kỳ quặc. Gã là một kẻ lạc quan tếu. Trong những ngày huấn luyện và sát hạch u ám trước đó, Lippi là nguồn năng lượng tích cực hiếm hoi mà không ai muốn từ chối.
Lippi nhe hàm răng trắng nhởn, cười rạng rỡ: "Tôi biết mà. Kể cả tất cả bọn này có rớt, cái thằng điên cuồng tự ngược đãi bản thân như cậu chắc chắn phải đỗ..."
"Cậu biết không, cái căn cứ chết tiệt này ác độc kinh khủng. Bài kiểm tra của tôi là đối đầu với hai con Chó Săn Biến Dị (Hellhounds). Cái mồm đầy máu của bọn chúng làm tôi suýt đứng tim..."
Ethan bắt đầu cảm thấy như có đàn ruồi đang vo ve quanh tai. Niềm vui tái ngộ thật ngắn ngủi, anh lại phải chịu đựng tính liến thoắng của Lippi.
"Vừa vào phòng, tụi nó đã rống lên một tiếng kinh hồn. Cậu biết phản ứng đầu tiên của tôi là gì không? Lúc đó tay không tấc sắt, tôi cũng rống ngược lại một phát, làm hai con chó đó đần mặt ra luôn!"
Ethan: "..."
"Tay không tấc sắt? Không có đạo cụ nào xung quanh sao?" Ethan nhịn không được cắt lời.
"Hả?" Lippi gãi đầu, cười gượng, "À thì... tôi tranh thủ lúc tụi nó đang ngẩn người để nhặt súng bắn chết tụi nó. Thảo nào điểm của tôi chỉ là C-. Giờ nghĩ lại, trong phòng đó hình như có rất nhiều công cụ khác... Thôi bỏ đi, còn cậu? Điểm bao nhiêu? Có được B không?"
Điểm của Ethan không chỉ dừng lại ở B. Nếu chỉ là B, anh đã không khiến tất cả các đội trong căn cứ phải để mắt tới.
Đúng lúc này, từ phía cửa vang lên tiếng hô: "Người của Tổ Dị Năng tới!"
"Tập hợp!" Một quân nhân hét lớn. Chỉ trong vài giây, 8 binh sĩ đã đứng thành hàng thẳng tắp. Căn phòng im phăng phắc đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Một gã đàn ông da đen cao hơn hai mét bước vào. Ánh mắt gã lướt qua hàng lính, dừng lại ở Ethan một lúc rồi bước tới trước hàng quân. Gã chưa kịp nói gì thì phía sau đã vang lên giọng của một thành viên trong Tổ Chiến Dị (Đội chiến đấu dị năng).
"Ồ, chẳng phải thằng nhóc ngày hôm đó sao?"
Đó là một gã da trắng, tóc vàng lãng tử, gương mặt khá điển trai nhưng ánh mắt lại đầy vẻ khinh miệt. Gã cười khẩy: "Cưng à, cưng thật đen đủi khi bị phân vào đội này đấy."
Dù gọi là "cưng", nhưng bất kỳ ai cũng nghe ra sự mỉa mai trong đó. Gã ta vẫn còn cay cú chuyện cũ.
Người cuối cùng bước vào là một phụ nữ Á Đông với mái tóc đen ngắn cá tính. Cô nói: "John, bớt lời lại đi."
"Hừ." Gã tóc vàng tên John hừ lạnh, "Nhóc con, tao bảo cho mày biết, ngày đó chỉ là tao sơ ý thôi. Mày tốt nhất là..."
"John!" Gã da đen cao lớn như tháp sắt gầm lên, cắt đứt lời John.
John hậm hực bỏ đi.
"Cậu quen gã đó à?" Lippi thì thầm hỏi.
Ethan: "Không phải cậu hỏi bài kiểm tra của tôi là gì sao?"
Lippi: "Hử?"
Ethan: "Là gã dị năng giả đó đấy."
Lippi: "Cái gì?! Cậu... cậu..."
"Chỉnh đốn hàng ngũ, báo số!" Gã da đen khổng lồ quát.
"1!" "2!" ... "7!" "8!"
"Bất kể trước đây tên các ngươi là gì, trong đội của ta, con số vừa đọc chính là tên của các ngươi." Gã vạm vỡ đại thanh tuyên bố.
"Các ngươi tưởng vượt qua sát hạch cá nhân là đã vào được Đội Đặc Chiến sao? Nhiệm vụ lần này là sát hạch hiệp đồng quân binh. Trước khi sống sót trở về, đừng tự nhận mình là thành viên Tổ Đặc Chiến." Wilson - gã đàn ông có biệt danh Hắc Hùng - uy nghiêm đảo mắt nhìn khắp lượt.
Đám lính đứng nghiêm, không khí căng như dây đàn.
"Rất tốt." Wilson tiếp tục, "Mục tiêu lần này là đến thị trấn Sal để điều tra. Theo báo cáo của hai đội trước, họ đã phát hiện một con Xác Sống Tiến Hóa (Evolved Zombie) tại đó."
Xác sống tiến hóa? Tin này khiến đám lính kinh ngạc.
Trong hai năm mạt thế, những kẻ phát điên do nhiễm độc hoa thường chỉ là lũ xác sống chậm chạp, ngu đần. Nay, loại sinh vật cấp thấp đó cũng đã biết tiến hóa?
"Trong não con xác sống này sẽ có một viên Tinh Hạch. Ta cảnh cáo các ngươi, đừng để sự cám dỗ làm mờ mắt." Giọng Wilson lạnh thấu xương, "Các ngươi đều biết nuốt Tinh Hạch sẽ trở nên cực kỳ mạnh mẽ, nhưng đồng thời, trong não các ngươi cũng sẽ hình thành Tinh Hạch."
"Nhiệm vụ của ta là lấy viên Tinh Hạch đó. Lấy từ đầu xác sống cũng được, mà lấy từ đầu các ngươi... cũng không sao!" Wilson nhìn đám lính với ánh mắt thâm hiểm.
"Ở đội này chỉ được phép có một tiếng nói duy nhất, đó là của ta. Nghe rõ chưa, lũ khốn?!"
"Rõ!"
Wilson gật đầu hài lòng: "10 phút nữa, tập hợp tại bãi đáp trực thăng D1." Nói xong, gã cùng hai dị năng giả rời đi.
"Oa, con gấu đen đó khí thế thật. Cậu bảo gã rống một tiếng có làm lũ chó biến dị chạy mất dép không?" Lippi huých vai Ethan.
Ethan: "..."
Ba dị năng giả vừa đi khỏi, một tiếng huýt sáo vang lên từ phía cửa: "Suỵt~"
Đám lính đang kiểm tra trang bị đồng loạt quay đầu. Ở đó là một phụ nữ tóc ngắn, dáng người cao ráo với những đường cong rực lửa.
"Miranda của Tổ Đặc Chiến số 3?" Lippi nuốt nước bọt. Đôi mắt xanh thẳm của người phụ nữ khiến tim gã đập loạn nhịp. Gã vội cúi đầu né tránh ánh mắt đó, miệng lầm bầm: "Đừng chọn tôi, đừng chọn tôi... Chúa ơi, Jesus ơi, mẹ ơi... cứu con!"
Ở căn cứ này, Tổ Đặc Chiến số 3 là đội quân lừng lẫy nhất, tập hợp những kẻ tinh anh của tinh anh. Họ luôn nhận những nhiệm vụ tử thần, và tỷ lệ hy sinh cũng cao đến mức rợn người.
"Lippi." Ethan bất lực nhìn gã bạn đang cầu nguyện điên cuồng.
"Hả?" Giọng Lippi run rẩy.
"Cậu nghĩ điểm C- của mình có lọt nổi vào mắt cô ấy không?"
"Ơ? Cũng đúng nhỉ." Lippi thở phào, nhưng rồi chợt nhận ra điều gì đó, gã nắm lấy vai Ethan: "Đừng đi."
Động tác của Ethan khựng lại.
"Suỵt~" Tại cửa, Miranda lại huýt sáo, ngón tay khẽ móc lại ra hiệu cho Ethan.
Ethan nhìn Miranda, rồi quay lại nhìn Lippi.
"Bài sát hạch của cậu là gã dị năng giả John đó, và cậu đã vượt qua... nên 'ác ma' đó đến tìm cậu?" Lippi hỏi, giọng nhỏ dần.
"Ừ." Ethan gật đầu.
"Đừng đồng ý, tỷ lệ chết ở đó cao lắm. Sau đợt sát hạch, trong số học viên cùng khóa, tôi chỉ còn thấy mỗi cậu thôi, Ethan..."
Ethan định nói gì đó nhưng lại thôi.
Những lính khác cũng đang nhìn.
Miranda là cái tên lừng lẫy, ai cũng hiểu cảnh tượng này nghĩa là gì.
Người thì phức tạp, kẻ thì ghen tị, nhưng đa số là cảm thấy may mắn vì mình không bị chọn.
"Xin lỗi, tôi nên tôn trọng lựa chọn của cậu."
Lippi hít sâu một hơi, buông tay ra.
Gương mặt lo âu của gã lại thay bằng nụ cười rạng rỡ thường lệ: "Dù sao cậu cũng không cùng đẳng cấp với bọn tôi, đúng không? Đồ cuồng tự ngược?"
Ethan im lặng hồi lâu, không đáp, lẳng lặng bước về phía Miranda.
"Bạn cậu à?"
Miranda nhìn Ethan tiến lại gần, ánh mắt xanh thẳm của cô lướt qua vai anh, dừng lại trên người Lippi ở phía xa.
Lippi lập tức quay mặt đi chỗ khác.
"Bạn cùng khóa."
Ethan gật đầu.
Miranda tiến một bước, cúi đầu, bờ môi đỏ mọng ghé sát tai Ethan thì thầm: "Thằng nhóc đó nói gì với cậu vậy?"
"Bảo tôi cẩn thận. Cả căn cứ này ai mà chẳng biết ác danh của cô."
Ethan đáp thật lòng.
Ác danh của Miranda có thể hiểu theo hai nghĩa: uy danh lừng lẫy, hoặc là danh tiếng tồi tệ.
"Haha."
Miranda cười khẽ, lắc đầu,
"Cấp trên đã đồng ý yêu cầu của tôi. Xong nhiệm vụ lần này trở về, cậu sẽ là người của tôi."
Ethan khẽ gật đầu.
Miranda hài lòng, rút con dao chiến thuật bên hông ra, đưa tới trước mặt Ethan.
Anh đón lấy con dao găm hai lưỡi dài nửa thước.
"Sống sót trở về."
Miranda nói khẽ, tay vỗ nhẹ lên má Ethan rồi quay lưng bước đi trên đôi chân dài miên man.
Tiếng ủng quân sự nện xuống sàn xa dần.
Ethan thở dài một hơi sâu.
Sống sót trở về.
Yêu cầu đơn giản đó, có mấy ai dám vỗ ngực tự tin mình sẽ làm được?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận