Công việc ở tiệm sửa chữa khá nhàn hạ, Hàn Tiêu có thừa thời gian để làm việc riêng, tranh thủ ra ngoài kiếm thêm chút cháo.
Bãi phế liệu Kro là bãi rác quy mô nhất Khu 7, rác thải chất cao như núi, đủ loại thiết bị hạng nặng hoạt động không ngừng nghỉ để xử lý phế phẩm.
Nơi này là địa bàn của Cáo – một đại ca trong thế giới ngầm của Khu 7.
Đã có pháp luật và văn minh thì tất nhiên không thiếu những kẻ kéo bè kết đảng để làm ăn phi pháp, giống như mặt trời luôn đi kèm bóng tối, nhất là trong cái bối cảnh xã hội hỗn loạn này.
Dù Tây Đô là thủ phủ của nước Tinh Long, nhưng bên dưới vẻ ngoài hào nhoáng đó là nơi ẩn náu của hàng tá gián điệp từ các quốc gia và thế lực khác.
Lũ buôn vũ khí, kẻ bán tin tức hay sát thủ của Ám Võng luôn chọn những nơi bẩn thỉu này để hoạt động.
Loại thế lực xám này tuy là địa xà, có tiếng ở Tây Đô nhưng thực tế cũng chẳng thể đường đường chính chính bước ra ánh sáng.
Hàn Tiêu đeo khẩu trang, vừa bước vào bãi phế liệu đã bị mấy gã đàn ông mặt mày bặm trợn chặn đường.
"Nhóc con, đây không phải chỗ cho mày chơi đâu."
Một gã đầu trọc cao lớn chắn trước mặt Hàn Tiêu, ánh mắt soi mói đầy ác ý.
Trong mắt hắn, cái thân hình mảnh khảnh của Hàn Tiêu chẳng khác gì một con cừu non dễ bắt nạt.
"Tôi muốn gặp Cáo."
Hàn Tiêu bình thản đáp.
Đám công nhân xung quanh cười rộ lên như vừa nghe thấy chuyện hài hước nhất thế gian.
"Bọn tao không rảnh chơi đồ hàng với mày. Mau về nhà tìm mẹ đi, không tao đánh gãy chân bây giờ."
Gã đầu trọc vung vẩy chiếc cờ lê trong tay, hăm dọa.
"Chẳng lẽ Cáo lại để hạng tép riu như anh đại diện tiếp khách sao?"
"Mày nói cái gì?"
Gã đầu trọc nổi trận lôi đình, túm chặt lấy cổ áo Hàn Tiêu.
Hàn Tiêu vẫn giữ khuôn mặt "cá chết" không cảm xúc, chẳng thèm nói một lời, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên cổ tay gã lực lưỡng, bóp mạnh một cái.
Gã trọc cảm thấy cổ tay đau nhói, theo bản năng buông tay ra.
Hắn trợn mắt nhìn xuống, kinh ngạc thấy trên tay mình đã in hằn mấy dấu ngón tay tím tái.
"Bạn hiền, cậu thuộc phe nào?"
Gã trọc biến sắc, thái độ lập tức trở nên cảnh giác.
Lúc này, gã đột nhiên nghiêng đầu, lắng nghe gì đó từ chiếc tai nghe siêu nhỏ giấu trong lỗ tai.
Hắn thu lại vẻ thù địch, nghiêng người nhường đường, trầm giọng:
"Đại ca muốn gặp cậu."
Theo chân gã lực lưỡng, Hàn Tiêu tiến vào một trạm nghỉ bên trong bãi phế liệu.
Một người đàn ông gầy nhỏ đang vắt chéo chân tựa trên ghế sofa, tay lắc lư ly rượu vang.
Nếu chỉ nhìn ngoại hình, khó mà tin được gã chính là kẻ thao túng vùng xám của Khu 7 – Cáo.
Cáo hờ hững nói:
"Nghe bảo cậu muốn gặp tôi? Xưng hô thế nào đây?"
"Thợ máy Hàn."
Hàn Tiêu thuận miệng đáp.
Cáo cười lạnh:
"Nếu tôi thấy cậu đang làm phí thời gian của tôi, cậu tự biết hậu quả đấy."
Đã lâu lắm rồi mới có kẻ lạ gan lì tìm đến tận cửa đòi hợp tác, lại còn là một gã trai trẻ vắt mũi chưa sạch.
Vì tò mò, gã mới đồng ý gặp Hàn Tiêu.
Hàn Tiêu nhướn mày, đột ngột vươn tay.
Một bóng mờ lướt qua hông gã đầu trọc bên cạnh nhanh như chớp.
Cáo còn chưa kịp nhìn rõ thì trên tay Hàn Tiêu đã xuất hiện một khẩu súng ngắn.
Gã trọc mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng sờ ra sau hông mới nhận ra vũ khí đã bị nẫng mất.
Mấy gã đàn em đứng sau Cáo lập tức rút súng, căng thẳng nhắm thẳng vào Hàn Tiêu.
"Cậu có ý gì?"
Cáo khựng lại, tim đập thình thịch.
Gã biết rõ thực lực của gã trọc – cánh tay phải đắc lực, một chấp mười là chuyện nhỏ.
Vậy mà gã ta lại không theo kịp động tác của thanh niên này.
Tên này rốt cuộc là ai?
Ngón tay Hàn Tiêu chuyển động liên tục như đang xoay rubik.
Khẩu súng trong tay anh như một đóa hoa tàn, chỉ trong chớp mắt đã biến thành đống linh kiện rời rạc, rơi lạch cạch xuống đất.
"Vũ khí là món hàng siêu lợi nhuận của các thế lực lớn, còn tôi có thể giúp ông cắt giảm chi phí sản xuất. Thứ tôi cần chỉ là một chút thù lao nho nhỏ."
Cáo lập tức động lòng.
Thằng nhóc này biết chế tạo súng!
Vũ khí là loại tiền tệ cứng trong thế giới ngầm, giá súng ống ở chợ đen cực kỳ đắt đỏ, hoàn toàn là giá "cắt cổ".
Biết bắn súng và biết chế súng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Một cơ giới sư biết chế tạo vũ khí luôn là món hàng nóng sốt.
Loại thế lực địa phương như Cáo căn bản không thu hút được cơ giới sư có nghề, nay có người tự dẫn xác đến, Cáo cảm thấy đây là một cơ hội lớn.
"Muốn hợp tác thế nào?"
"Lát nữa tôi sẽ lên danh sách. Ông tự chuẩn bị vật liệu và linh kiện, tôi chịu trách nhiệm sản xuất và lắp ráp. Mỗi sáng tôi sẽ tới đây làm việc hai tiếng. Tiền công là 1.500 mỗi khẩu súng, và tôi sẽ lấy đi những đống rác cơ khí mà tôi ưng ý."
Súng ống của tổ chức Manh Nha đã bị Hàn Tiêu nghiên cứu thấu triệt, chế tạo mấy loại hàng cơ bản này chỉ là chuyện nhỏ.
Cáo ép giá kịch liệt: "Vật liệu của tôi cả, tôi chỉ trả cậu 1.000 thôi."
Hàn Tiêu không nói hai lời, quay người đi thẳng.
Đến lúc này Cáo mới hoảng hồn.
Gã chỉ định thử giới hạn của Hàn Tiêu, không ngờ phản ứng của anh lại gắt như vậy. Gã vội vàng gọi với:
"Khoan đã! Được rồi, chốt giá của cậu."
Giá một khẩu súng ở chợ đen tầm ba bốn ngàn, tiền công của Hàn Tiêu vẫn nằm trong tầm chịu đựng của Cáo.
"Ông chuẩn bị sẵn máy tiện và vật liệu đi, mai tôi quay lại. Giờ tôi đi gom ít rác cơ khí trước."
Hàn Tiêu thừa hiểu, một cơ giới sư nắm giữ kỹ thuật luôn có quyền chủ động trong đàm phán, nhất là khi đối phương còn chưa nắm thóp được thân phận và thực lực của anh.
Ánh mắt Cáo trầm xuống, ra hiệu cho gã trọc bám theo giám sát.
Gã không ngại cho Hàn Tiêu nếm chút đồ ngọt trước, dù sao bãi phế liệu cũng là địa bàn của gã, gã có thừa cách để xử lý những kẻ dám lừa mình.
...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận