Lã Quế dọn dẹp phòng ốc xong thì rời đi.
Nằm dài trên giường, Hàn Tiêu thoải mái nheo mắt, thả lỏng toàn bộ thân tâm.
Việc tiếp theo chỉ là nằm chờ Cục 13 tự tìm đến cửa.
"Thực lực hiện tại vẫn còn quá phế."
Hàn Tiêu thừa hiểu, muốn đối phó với tổ chức Manh Nha thì mượn thế chỉ là đường tắt, thứ thực sự có thể dựa dẫm vẫn là bản thân mình.
Hơn nữa, muốn Cục 13 phải nhìn mình bằng con mắt khác, anh cũng cần thể hiện ra cái giá trị tương xứng.
Hiện tại chẳng có cơ hội làm nhiệm vụ hay cày quái, vậy chỉ còn cách làm việc kỹ thuật.
Mà muốn chế tạo máy móc thì phải có tiền.
Việc ra ngoài kiếm thêm thu nhập là điều bắt buộc.
Tây Đô đầy rẫy cơ hội, nhưng muốn biến chúng thành thực lực của mình thì đường còn dài, họa còn lắm.
Có bài hát kinh điển từng hát thế này: “Cụ Quả Lão, chân hướng Tây, thồ Sa Tăng theo anh em Hồ Lô, lên đường lớn đi thỉnh kinh, một bước đi là vạn dặm dài...”
Còn nửa năm nữa mới đến ngày mở bản thử nghiệm (Alpha Test), trước lúc đó, anh phải chuẩn bị thật kỹ.
...
Thu dọn phòng xong, Hàn Tiêu quay lại tầng một.
Lã Quế đang đứng bên máy tiện, hì hục sửa chữa một món đồ gia dụng nào đó.
Chiếc quần short bò bó sát lấy vòng ba căng tròn cùng đôi chân dài trắng nõn nà lộ ra ngoài khiến anh không tự chủ được mà liếc thêm vài cái.
Lã Quế dùng khăn lau mồ hôi, nói:
"Đơn hàng trong ngăn kéo đấy."
Cửa hàng sửa chữa này vắng khách như chùa Bà Đanh, đơn hàng đa số đều là đồ tồn kho.
Hàn Tiêu tiện tay chọn một món dễ xơi rồi bắt đầu cắm mặt vào máy móc.
Làm việc đến bảy giờ tối, cửa hàng đóng cửa.
Lã Quế thay một bộ đồ mặc nhà là chiếc váy trắng dài, mái tóc búi cao được thả xuống, xõa tung trên bờ vai, trông dịu dàng và ấm áp như một người chị gái.
Trên váy có vài vết khâu vá, xem ra điều kiện kinh tế của hai ông cháu chẳng dư dả gì. H
àn Tiêu thầm đoán, không biết lúc làm việc Lã Quế mặc đồ "thiếu vải" như vậy có phải là để tiết kiệm tiền mua vải hay không.
Đến giờ cơm tối, Lão Lã mới chịu xuất hiện.
Cả ngày lão cứ tự nhốt mình trong phòng, chẳng rõ đang bày trò gì.
"Cơm thôi!"
Nhìn cái đầu hói kiểu "Địa Trung Hải" đầy phóng khoáng của Lão Lã là biết lão chẳng phải loại người động tay vào việc nhà, cơm nước đều do một tay Lã Quế lo liệu.
Gắp một miếng thịt kho tàu tống vào miệng, thịt béo mà không ngấy, nước sốt đậm đà tan chảy, mắt Hàn Tiêu sáng rực lên.
"Ngon không?"
Lã Quế mỉm cười rạng rỡ.
Hàn Tiêu chẳng rảnh mà trả lời, miệng hoạt động hết công suất.
Đây mới gọi là thức ăn chứ! Nửa năm qua mình rốt cuộc đã phải nốc cái thứ rác rưởi gì vậy?
"Còn nhiều lắm, cứ thong thả mà ăn."
Lã Quế thấy tay nghề được công nhận thì rất vui, liên tục gắp thức ăn cho anh.
Ăn được một lúc, Lão Lã bỗng nhiên lên tiếng:
"Rốt cuộc cậu từ đâu tới?"
Động tác gắp thịt của Hàn Tiêu khựng lại:
"Tôi chỉ là một người bình thường."
"Cái lời nói dối vụng về này mà đòi lừa lão già này sao? Nhóc con, khai thật ra mau."
Lão Lã hừ lạnh, lòng bàn tay vuốt qua cái đầu hói để chỉnh lại mấy sợi tóc dài lưa thưa, trông chẳng khác gì một quả trứng kho mọc lông.
Hàn Tiêu nhướng mày:
"Nếu tôi không nói thì sao?"
"Không nói?"
Lão Lã cao giọng, đột ngột vung đầu một cái.
Cú vung đầu kinh thiên động địa, mang theo vẻ phóng khoáng của tay chơi guitar ban nhạc Heavy Metal, lại có cái hào khí của bậc thi nhân "rót rượu đi đừng ngừng chén".
Một mảng lớn sự cô độc và bi thương ào ạt bay về phía Hàn Tiêu.
Hảo hán! "Giang sơn vạn dặm tuyết trắng bay" trong truyền thuyết đây sao!
Ánh mắt Hàn Tiêu ngưng lại, nhanh nhẹn xoay người một vòng, nhảy vọt ra ngoài năm mét, hai tay bắt chéo thủ thế, chuẩn bị nghênh chiến.
Lão Lã nheo mắt:
"Khá lắm, không lẽ đây chính là bộ pháp 'Thiên nga đen Ballet' trong truyền thuyết?"
"Có kiến thức đấy."
"Hừ, thường thôi. Lão phu còn một chiêu 'Gầu sòng ba nghìn trượng', chạm vào là chết, dính vào là đứt xích, cậu có dám đỡ không?"
Lão Lã khẽ vê hai ngón tay, vuốt lọn tóc dài như đang cầm binh khí, đứng sừng sững như một vị tông sư đời đầu.
"Trên đời lại có thần công như thế?"
Sắc mặt Hàn Tiêu biến đổi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận