"Xin hỏi ở đây có tuyển thợ phụ không?"
Ánh mắt người phụ nữ lập tức rực sáng, làm Hàn Tiêu thấy sởn cả gai ốc.
Dùng từ văn nhã để mô tả thì cái ánh mắt đó giống như kẻ nhịn đói ba ngày thấy mâm cao lương mỹ vị, kẻ đi lạc giữa sa mạc thấy ốc đảo xanh tươi.
Còn nói huỵch tẹt ra thì giống như cún con thấy cục xương, hay trẻ con thấy bình sữa vậy.
"Mau vào đây ngồi đi, kẻo bị lạnh."
Người phụ nữ vội vàng tiến tới nắm lấy cánh tay Hàn Tiêu kéo tuột vào trong tiệm, cứ như sợ anh chạy mất không bằng.
Hàn Tiêu nheo mắt nhìn cái mặt trời đứng bóng đang tỏa nhiệt hầm hập bên ngoài, lẩm bẩm:
"Chỗ các cô từ 'bị lạnh' là tiếng địa phương của từ 'say nắng' à?"
Kiến trúc tiệm sửa chữa lấy tông màu trắng, vàng, đen làm chủ đạo, gồm hai tầng.
Tầng một là xưởng làm việc, vài cột trụ ngăn cách không gian thành ba khu vực.
Bên trong đặt mấy chiếc bàn gia công, trang bị đầy đủ dụng cụ cơ khí từ máy mài, máy cắt, mũi khoan đến súng hàn...
Mặt bàn đầy vết trầy xước, nhìn là biết đã có tuổi đời khá lâu.
Sát tường là những kệ sắt nhiều tầng chứa đầy linh kiện cơ khí và kim loại, trông giống như một cửa hàng kim khí.
Đi sâu vào trong là cầu thang sắt đen dẫn lên tầng hai, đoán chừng là nơi ở.
"Tôi tên Lã Quế, là chủ tiệm này, anh có thể gọi là chị Quế."
Người phụ nữ hào phóng tự giới thiệu.
"Chị Quế."
Hàn Tiêu không quan trọng xưng hô, vào thẳng vấn đề:
"Tôi muốn làm thợ phụ ở đây, không biết có yêu cầu gì không?"
"Nói sơ qua tình hình của anh đi."
Lã Quế cười thân thiện.
Ấn tượng ban đầu của cô về Hàn Tiêu khá tốt, cô thích đôi mắt của anh – một đôi mắt "cá chết" đầy vẻ chán đời, trông đúng kiểu thanh niên lêu lổng muốn tìm chỗ làm tạm bợ để sống qua ngày, chắc chắn sẽ không đòi lương cao.
"Hàn Tiêu, năm nay hai mươi mốt. Tôi từ nơi khác đến, có biết chút ít về kỹ thuật cơ khí, chị cũng có thể gọi tôi là thợ kỹ thuật Hàn."
Thợ kỹ thuật Hàn?
Lã Quế nghe cái danh xưng này cứ thấy sai sai thế nào ấy.
"Từ nơi khác đến? Anh không phải sinh viên học viện Tây Đô sao?"
Trong những kiến thức vũ trụ mà hành tinh Aquamarine nhận được có bao gồm cả kiến thức huấn luyện cơ bản cho những người siêu năng lực.
Học viện Tây Đô là học viện chính thống của nước Tinh Long, nơi quy tụ những thiên tài được tuyển chọn cả nước để đào tạo bài bản về võ đạo, cơ giới và dị năng.
Những sinh viên ưu tú sau khi tốt nghiệp thậm chí sẽ được bổ nhiệm vào các vị trí quan trọng trong chính phủ, đây chính là nơi dự trữ nhân tài của quốc gia.
Tuy nhiên, số người có tố chất trở thành siêu năng lực giả chỉ là một phần vạn, dù có chương trình huấn luyện hoàn thiện thì tỷ lệ vẫn cực thấp.
"Tôi chỉ mới học qua một chút lý thuyết cơ khí nông cạn thôi."
Hàn Tiêu là một người khiêm tốn, kín tiếng và luôn khắc ghi đạo đức lối sống.
"Tiếc quá nhỉ..."
Lã Quế hơi lộ vẻ tiếc nuối, rồi nhận ra mình hơi thất lễ, vội giải thích:
"Xin lỗi, tôi không có ý đó."
"Không sao."
"Tôi phải kiểm tra tay nghề một chút. Tuy tôi đang cần phụ tá, nhưng nếu kỹ thuật không đạt thì tôi không nhận đâu..."
Điều này hoàn toàn hợp lý, Hàn Tiêu đương nhiên không phản đối.
Lã Quế lấy ra một món đồ điện gia dụng bị hỏng định cho Hàn Tiêu sửa thử.
Đúng lúc này, lão già thấp bé đang đánh cờ ngoài cửa bỗng lên tiếng:
"Này nhóc, sao cậu lại muốn xin làm thợ phụ?"
Lã Quế nghẩn người, câu hỏi của ông nội thật kỳ quặc, người ta đi xin việc thì đương nhiên là để kiếm tiền rồi.
Hàn Tiêu quay đầu nhìn lão Lã – ông nội của Lã Quế, đáp:
"Tôi chỉ muốn tìm một công việc thôi."
Lão Lã hừ một tiếng không rõ ý tứ, thẳng tay hất tung bàn cờ rồi đứng dậy đi tới.
"Tôi mới là chủ nhân thực sự của tiệm này. Phải vượt qua thử thách của tôi thì tôi mới cho cậu ở lại."
Lão cao vừa định cầm quân trắng nối thành hàng năm thì mặt nghệt ra, bất lực nói:
"Này, lão lại chơi ăn gian rồi."
"Tôi có việc chính sự phải làm."
Lão Lã mặt không đỏ, tim không đập, thản nhiên đáp.
"Đồ da mặt dày."
Lão cao thở dài, không đánh cờ được nữa nên cũng lững thững đi theo vào trong.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận