Hàn Tiêu không hề có ý định làm một kẻ lang thang.
Sau khi đào tẩu khỏi tổ chức Manh Nha, anh không còn được hưởng nguồn tài nguyên miễn phí nữa.
Hệ Cơ Giới cực kỳ ngốn tiền, từ thiết bị, vật liệu cho đến linh kiện đều có giá trên trời, tiền bạc và tài nguyên chính là rào cản lớn nhất.
Tuy vùng hoang dã tự do thật đấy, nhưng tài nguyên ở đó quá khan hiếm và bấp bênh, tốc độ thăng cấp sẽ chậm như rùa bò.
Hơn nữa, hiện tại anh đang đơn thương độc mã, cần một thế lực lớn làm chỗ dựa trước khi kịp trưởng thành.
Nếu ở ngoài hoang vu mà bị Manh Nha định vị được tọa độ, đối phương chắc chắn sẽ ra tay chẳng chút kiêng dè.
Biết đâu bọn chúng lại nhẫn tâm ném cả một dàn tên lửa tầm nhiệt xuống oanh tạc thảm sát cả vùng, lúc đó chạy đằng trời cũng không thoát.
Sở dĩ trước đó tổ chức Manh Nha chưa dùng đến chiêu này là vì Hàn Tiêu đang ở trong lãnh thổ nước Tinh Long.
Tên lửa bắn vào sẽ bị đánh chặn ngay lập tức, việc để lộ các căn cứ khác của tổ chức tại Tinh Long chỉ để bắt một kẻ đào tẩu là không đáng.
Một lý do khác là gã Thủ lĩnh vẫn chưa đến mức bất chấp tất cả để đối phó với anh.
Hàn Tiêu chọn gia nhập Lục Quốc, quan trọng nhất là vì ngoài tổ chức Manh Nha ra, chỉ có Lục Quốc mới nắm giữ các kiến thức tiến hóa.
Vì nhiệm vụ thăng chức của mình, việc gia nhập phe Lục Quốc là điều bắt buộc.
Việc cấp bách nhất hiện giờ là tìm một nơi trú chân tại Tây Đô.
Ngay từ khoảnh khắc quyết định đến đây, Hàn Tiêu đã nhắm sẵn mục tiêu.
Đó là một địa điểm ẩn chứa cốt truyện ngầm.
Đời trước anh chỉ xem được qua tài liệu của người khác chứ chưa từng đích thân nhận lấy cơ duyên này.
Còn hiện tại, khi không có đối thủ cạnh tranh, Hàn Tiêu quyết định "hớt tay trên".
...
Trước mặt anh là một tiệm sửa chữa với mặt tiền rộng mở, trông khá giống cửa gara ô tô.
Tiệm không có tên, biển hiệu chỉ vỏn vẹn hình một chiếc cờ-lê để khách bộ hành biết đây là tiệm sửa máy móc.
Mà thực ra ở đây cũng chẳng chắc có khách.
Tiệm nằm sâu trong một con hẻm nhỏ không mấy ai để ý, hai bên tường vây kín, miệng hẻm cách cửa tiệm chừng hai trăm mét, nếu không đi vào sâu bên trong thì cứ ngỡ đây là một con hẻm cụt.
"Đời trước cái duyên này không thuộc về mình, lần này chắc chắn không thể bỏ lỡ."
Ánh mắt Hàn Tiêu khẽ lay động.
Tiệm sửa chữa này trông thì tầm thường, nhưng lại ẩn giấu một cơ duyên cực kỳ quý giá và duy nhất cho hệ Cơ Giới trong giai đoạn đầu.
Trước cửa tiệm đặt một bàn cờ, hai lão già tóc bạc trắng đang ngồi đối diện đánh cờ với nhau.
Một cao một thấp.
Lão thấp thì râu ria lởm chởm, mái tóc "địa trung hải" dài ngang vai buông xõa đầy vẻ cuồng loạn, phóng khoáng, nhìn qua là biết dân làm nghệ thuật.
Lão cao còn lại có mái tóc ngắn màu xám trắng được chải chuốt gọn gàng, tỉ mỉ. Lão ngồi thẳng tắp như một cây tùng, tập trung cao độ vào bàn cờ. Điểm gây chú ý nhất là ống tay áo bên trái trống rỗng, lão là một người tàn tật.
Hai lão già liếc nhìn Hàn Tiêu một cái rồi lại thản nhiên tiếp tục ván cờ, vẻ mặt nghiêm trọng như thể đang đối mặt với đại địch.
Hàn Tiêu liếc qua, thầm kinh ngạc trong lòng: Khá đấy chứ, chơi hẳn cờ vây.
Quân đen quân trắng đan xen, cục diện cực kỳ kịch liệt.
Lão cao đang cố dàn thế "Đại Long", còn lão thấp thì bao vây chặn đánh nhưng có vẻ lực bất tòng tâm.
Từng nước đi của hai bên đều biến hóa khôn lường, sát phạt rầm rộ, nguy hiểm vạn phần!
Nhìn kỹ lại phát nữa...
Đậu xanh, là cờ caro!
Phí hết cả biểu cảm của hai ông!
"Anh muốn sửa đồ gì sao?"
Một giọng nữ êm tai vang lên.
Một người phụ nữ vội vã từ trong tiệm đi ra, khiến mắt Hàn Tiêu sáng lên trong chốc lát.
Làn da trắng ngần ánh lên sắc hồng khỏe mạnh, cao khoảng 1m65, gương mặt không đến mức chim sa cá lặn nhưng thuộc diện càng nhìn càng duyên.
Ánh mắt ôn hòa, nụ cười thân thiện như chị gái nhà bên, tuổi tầm hai mươi tư, hai mươi lăm – cái độ tuổi đẹp nhất của người phụ nữ.
Trên chiếc cổ cao trắng nõn vắt một chiếc khăn lau, mái tóc được búi gọn bằng một chiếc trâm đen.
Bên trên cô mặc một chiếc áo ba lỗ đen ôm sát, bên dưới là quần sọt jean khoe trọn đôi chân dài thẳng tắp. Những giọt mồ hôi li ti trên trán lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Tay cô vẫn còn cầm chiếc cờ-lê, có vẻ như vừa mới làm việc xong.
Về cách nhìn phụ nữ, mấy gã trai non thì chỉ biết nhìn mặt và ngực, kẻ có kinh nghiệm thì nhìn chân và eo, còn bậc "lão tài xế" thì chủ yếu nhìn khí chất.
Tất nhiên còn có một nhóm "biến dị" kiểu chó Teddy, vơ bèo gạt tép, nam nữ không tha.
Tục ngữ có câu, phụ nữ hai mươi như trái anh đào, đẹp mà không ngon; phụ nữ ba mươi như trái nho, vừa đẹp vừa ngon.
Hàn Tiêu luôn cho rằng, độ tuổi từ hai mươi đến ba mươi là lúc phụ nữ đẹp nhất.
Còn phụ nữ bốn mươi hả?
Như trái dứa ấy, ngon mà không đẹp.
Cái gì?
Anh hỏi phụ nữ năm mươi á?
Hê, phụ nữ năm mươi như trái cà chua... thế mà vẫn cứ tưởng mình là trái cây cơ đấy!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận