Đêm trong rừng tối đen như mực, xa xa vang lên tiếng sói hú dài.
Hàn Tiêu lặng lẽ phục kích giữa lùm cây, mắt khép hờ, khẩu Saber đặt ngay tầm tay.
Anh đã giữ tư thế này suốt ba tiếng đồng hồ, giống như một gã thợ săn kiên nhẫn, chờ đợi con mồi sa lưới.
Tiếng động cơ gầm rú từ xa nhanh chóng tiếp cận.
Hàn Tiêu mở bừng mắt, bốn quầng sáng đèn xe quét qua tầm bắn.
"Đến rồi à."
Giọng anh thản nhiên như đang đón khách tới nhà.
Anh đeo chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại thu được từ tiểu đội Dạ Kiêu, hai vệt xe màu cam đỏ hiện lên rõ nét.
Hàn Tiêu kéo khóa nòng, khóa mục tiêu vào kính ngắm, cẩn thận điều chỉnh tiêu cự.
Nín thở, tập trung tinh thần.
Anh nhắm chuẩn ròng rã tám giây mới dứt khoát bóp cò!
Đoàng!
Giữa ánh lửa từ họng súng, viên đạn bắn tỉa bằng đồng lao vút đi, xuyên qua kẽ hở giữa những tán cây.
Chỉ trong chớp mắt, nó bay qua quãng đường hàng trăm mét, găm chính xác vào lốp của chiếc xe đang lao đi với tốc độ cao.
Chát!
Nổ lốp!
Chiếc Jeep bọc thép dẫn đầu đâm sầm vào gốc cây, chiếc xe phía sau cũng buộc phải phanh gấp.
Số 1 bước xuống xe với cái đầu choáng váng, quát tháo: "Biết lái xe không hả?"
"Đội trưởng, nổ lốp rồi."
"Lốp áp suất thấp sao mà nổ được?!"
Một tên lính cúi xuống nhìn rồi kinh hãi kêu lên:
"Có một viên đạn găm trên này!"
"Địch tấn công!"
Đại não Số 1 nổ vang một tiếng.
Đúng lúc này, tiếng súng lại vang lên từ xa.
Tên lính vừa cúi xuống kiểm tra bánh xe bị bắn nát đầu ngay trước mặt Số 1, máu tươi văng đầy người gã.
"Là bắn tỉa!"
"Tìm vị trí kẻ địch mau!"
"Toàn bộ cảnh giác, nấp sau xe!"
Nhưng đây là lần đầu tiên đội Thí Nghiệm tham gia thực chiến.
Bọn chúng lúng túng vận dụng mớ lý thuyết chiến trường đã học để tìm chỗ nấp.
Giữa lúc hỗn loạn, tiếng súng đoạt mạng lại vang lên, thêm một tên nữa bị "bay màu".
Số 1 gào lên: "Nằm xuống!"
Tất cả vội vàng nằm rạp xuống đất.
Tiếng súng lúc này mới im bặt, thay vào đó là một sự im lặng đầy chết chóc.
Đứa nào đứa nấy đều hồn bay phách lạc, chỉ có Số 1 là còn giữ được chút bình tĩnh, vội vàng dùng thiết bị đầu cuối cầu cứu tổ chức.
Tình thế rơi vào bế tắc.
Không ai dám đứng dậy để làm mồi cho tay súng bắn tỉa kia.
Cảm giác như có một con ác quỷ trong bóng tối, chỉ chờ bọn chúng sơ hở là gặt hái mạng sống.
"Kẻ nào tấn công chúng ta?"
"Không rõ!"
"Trời tối thế này, đối phương chắc chắn có kính nhìn đêm!"
"Giờ làm sao đây?"
"Cứ nằm yên thôi, đợi viện binh tới."
Số 1 mắng nhiếc:
"Ngu à! Kẻ địch nó đợi mình chắc? Đối phương chỉ có một người mà chúng ta cứ như lũ đà điểu rúc đầu xuống đất thế này, tổ chức sẽ nhìn bọn mình ra cái thể thống gì?"
Đám lính thí nghiệm biến sắc.
Số 1 gằn giọng:
"Chỉ một thằng thôi. Chúng ta có xe, có súng, có người, chẳng lẽ lại thua?"
"Đúng, phải phản công."
"Xác định vị trí bắn tỉa trước!"
Một tên lính đánh liều, đột ngột đứng bật dậy rồi nằm xuống ngay để dụ địch lộ vị trí.
Nhưng một viên đạn tử thần gần như ngay lập tức găm thẳng vào ngực gã.
Sức công phá cực mạnh hất văng gã đi vài mét.
Gã nằm im bất động, dập tắt hoàn toàn ý định làm liều của những tên còn lại.
Số 1 cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Kỹ thuật bắn cỡ này, kẻ địch rốt cuộc là thần thánh phương nào?!
Nhưng đồng đội của chúng không hy sinh vô ích, đội Thí Nghiệm đã thấy ánh lửa lóe lên trong bóng tối.
"Thấy rồi! Hướng Nam, cách 300 mét!"
"Lên xe, tông thẳng vào chỗ nó!"
...
Qua kính nhìn đêm, Hàn Tiêu thấy đám địch đang co cụm bỗng đồng loạt đứng dậy, lao nhanh về phía chiếc Jeep bọc thép còn nguyên vẹn.
Anh hiểu ngay ý đồ của chúng: Cậy có xe bọc thép để càn quét.
Cảm biến nhiệt cho thấy còn 7 tên.
Rõ ràng chúng đang đặt cược vào việc tốc độ bắn của súng bắn tỉa rất chậm, chấp nhận hy sinh thêm một hai người để toàn bộ lên được xe.
Hàn Tiêu không thể kết liễu 7 người cùng lúc.
Anh bình tĩnh nổ thêm hai phát súng, tiễn thêm hai tên về chầu ông bà, rồi trơ mắt nhìn đám còn lại chui tọt vào xe.
Động cơ chiếc Jeep bọc thép gầm vang, điên cuồng lao tới.
Súng trường Saber không thể bắn xuyên lớp giáp dày, cũng không thể nhắm vào trục bánh xe từ phía chính diện.
Hàn Tiêu đơn thương độc mã, lập tức rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc.
"Chiến thuật chuẩn đấy."
Ánh mắt Hàn Tiêu sâu thẳm,
"Tiếc là, dễ đoán quá.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận