Nhưng vừa quay đi, hắn chợt chú ý đến biểu cảm của Hồ Phi.
Nghi ngờ trỗi dậy, hắn dừng bước, quát lớn:
"Lôi thằng nhóc kia ra đây!"
Hồ Phi mặt cắt không còn giọt máu, bị chiến binh thí nghiệm túm cổ lôi ra khỏi đám đông, run lẩy bẩy như con chim cút gặp bão.
Số 0 nheo mắt hỏi:
"Mày biết người trong ảnh?"
Hồ Phi lắc đầu lia lịa:
"Không... không biết."
Số 0 liếc thấy bên hông Hồ Phi cộm lên một vật cứng, ra lệnh:
"Khám người nó!"
Hồ Phi bị ấn xuống đất, trơ mắt nhìn khẩu Ong Bắp Cày bị tịch thu.
"Đây là súng của chúng ta!"
Sắc mặt Số 0 lạnh lẽo hẳn, hắn chĩa súng vào đám đông, giận dữ:
"Hàn Tiêu rõ ràng đã tới đây, các người dám che giấu, muốn chết hết cả lũ đúng không?!"
"Nói! Hắn đi đâu rồi!"
Họng súng đen ngóm khiến đám người du mục náo loạn.
Họ đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía gã râu xồm Kailo – người đầu tiên tiếp xúc với Hàn Tiêu.
Kailo đang thu mình như đà điểu trong góc, thấy vậy thì cuống cuồng:
"Nhìn tôi làm gì! Tôi chỉ bán cho hắn ít đồ thôi, Hồ Hoằng Tuấn mới là người biết chỗ gã đó ở!"
Đám người quanh Hồ Hoằng Tuấn ngay lập tức dạt ra như tránh tà.
Hồ Hoằng Tuấn thấy chuyện đã đến nước này, chỉ đành chậm rãi đứng dậy, trầm giọng:
"Tôi không rõ."
Lão râu xồm Kailo vì muốn thoát tội nên phản bác ngay lập tức:
"Làm sao ông không biết được! Ông còn bênh vực hắn, rồi còn cho hắn ở nhờ cả đêm nữa mà!"
Ánh mắt Số 0 bỗng chốc trở nên âm hiểm.
Người du mục kinh hãi, nhao nhao thúc giục Hồ Hoằng Tuấn.
"Nói mau đi ông Hồ!"
"Ông định vì một người dưng mà hại chết tất cả chúng tôi sao?"
Hồ Hoằng Tuấn thầm chửi rủa Kailo trong lòng.
Anh hít một hơi sâu, hạ quyết tâm, chỉ tay về một hướng: "Hắn đi đường đó rồi."
"Tốt lắm, thức thời đấy."
Số 0 cười lạnh, rồi nổ súng không một lời cảnh báo.
"Đoàng!"
Giữa trán Hồ Hoằng Tuấn xuất hiện một lỗ máu.
Gương mặt anh đờ ra, đầy vẻ kinh ngạc, rồi đổ sụp xuống.
Vũng máu dưới chân cứ thế loang rộng.
Hồ Phi thét lên, kinh hoàng nhìn thi thể của bác mình.
Chết... Chết thật rồi sao?!
Số 0 thản nhiên như vừa tiện tay giết một con gà.
Sự che giấu của đám người du mục khiến hắn tức giận, nhất là khi nghe Hồ Hoằng Tuấn còn tiếp đãi Hàn Tiêu, hắn lập tức nảy sinh sát ý.
Chỉ cần ai dính dáng một chút đến Hàn Tiêu, Số 0 không ngại tiễn kẻ đó xuống địa ngục sám hối.
"Lão Hồ?"
An cảm nhận được điều gì đó, sắc mặt trắng bệch, lảo đảo đứng dậy.
Cô lần theo tiếng động, bước đi loạng choạng hướng về phía chồng mình.
Số 0 rút súng lục, từ khoảng cách xa, bắn một phát xuyên đầu An!
Nửa cái gáy bị đạn phá nát, óc và máu văng tung tóe.
An ngã gục ngay giữa đường, chỉ còn cách Hồ Hoằng Tuấn một sải tay mà ngỡ như thiên thu.
Đôi mắt vô hồn của cô bị những giọt máu bắn lên nhuộm đỏ.
Số 0 liếc nhìn thi thể một cái, cười gằn.
"Tìm chết."
Hồ Phi hoàn toàn sụp đổ, gục xuống đất khóc rống lên.
Nó hối hận vô cùng.
Chỉ vì một thoáng tham lam mà nó đã hại chết cả gia đình người bác.
Người du mục dù giận dữ nhưng không dám hé răng nửa lời, nhìn thi thể của vợ chồng Hồ Hoằng Tuấn mà không khỏi đau lòng cho số phận của chính mình.
Thiết bị đầu cuối kết nối với màn hình giám sát của Thủ lĩnh Manh Nha.
Lão ta quát hỏi:
"Ngươi làm cái gì thế? Ai cho phép ngươi giết người!"
Số 0 vội vàng sợ hãi nhận lỗi:
"Đám người này biết mà không báo, tôi chỉ muốn lập uy thôi. Chúng tôi sẽ đi ngay."
Thủ lĩnh lắc đầu:
"Thôi bỏ đi, giết thì cũng giết rồi, dọn dẹp cho sạch vào, đừng để lộ tin tức ra ngoài."
Số 0 gật đầu, mặt lạnh như tiền, ra hiệu bằng tay.
Tiếng súng nổ liên miên không dứt, làm chấn động cả đàn chim rừng.
...
Hoàng hôn đỏ rực như máu.
Hàn Tiêu hối hả quay lại khu định cư trước khi trời tối.
Từ đằng xa, anh đã ngửi thấy mùi máu nồng nặc xộc vào mũi.
Tim anh chùng xuống.
"Đến muộn rồi."
Khu định cư náo nhiệt giờ lặng ngắt như tờ.
Đập vào mắt là một cảnh tượng thảm sát kinh hoàng.
Vết máu văng khắp nơi, nền đất dưới chân thấm đẫm máu tươi, mềm nhũn và dính nhớp, mỗi bước chân đều để lại một dấu ấn đỏ thẫm.
Hàn Tiêu nhìn thấy thi thể của Hồ Hoằng Tuấn và An, đồng tử co rút lại, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
Lúc này, một bóng người bò ra từ đống xác chết.
Hàn Tiêu nhận ra đó là lão buôn râu xồm đã trấn lột mình một vố.
Kailo vẫn chưa hoàn hồn.
Lão đã bị dọa ngất ngay khi cuộc thảm sát bắt đầu, nhờ thế mà thoát chết một cách thần kỳ.
Chưa kịp mừng rỡ, lão đã thấy Hàn Tiêu đang đứng nhìn mình, toàn thân lão lập tức run như cầy sấy.
Hàn Tiêu bước tới, túm lấy cổ áo Kailo, quát lớn:
"Ở đây đã xảy ra chuyện gì?"
"Manh Nha... là tổ chức Manh Nha làm! Chúng tôi không hề tiết lộ hành tung của anh, thế là chúng giết người trút giận! Người của chúng tôi chết thảm quá... Coi như nể tình Hồ Hoằng Tuấn đã tiếp đãi anh, anh nhất định phải báo thù cho chúng tôi!"
Kailo nước mắt nước mũi đầm đìa, diễn sâu như thật.
Lão không dám nói ra sự thật, chỉ muốn khích Hàn Tiêu đi tìm tổ chức Manh Nha để khỏi dính líu đến mình.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận