Sáng sớm hôm sau, Hàn Tiêu tỉnh dậy, cảm giác toàn thân nhẹ bẫng, bao nhiêu mệt mỏi từ cuộc đào thoát đã tan biến sạch sành sanh.
"Anh bạn Hàn, dậy rồi à?"
Hồ Hoằng Tuấn đang khởi động gân cốt trước cửa, cười chào.
Cái gia đình này nhiệt tình thật sự, cho anh cả ăn lẫn chỗ ngủ.
Dù hơi tiếc nuối cảm giác yên bình này, Hàn Tiêu vẫn phải lên tiếng cáo từ:
"Đa tạ anh đã tiếp đãi, tiếc là tôi không thể nán lại lâu. Có cơ hội, nhất định tôi sẽ báo đáp."
An xách theo một bọc nhỏ đi tới, mỉm cười:
"Tôi có làm ít bánh nướng, anh cầm theo ăn dọc đường nhé."
Tim Hàn Tiêu ấm áp hẳn lên.
Anh đưa tay nhận lấy bọc bánh, hơi nóng lan tỏa từ lòng bàn tay vào tận tâm can.
Anh nở nụ cười, rồi chợt nhớ ra An không nhìn thấy được, liền chân thành nói:
"Đêm qua tôi ngủ rất ngon, cảm ơn mọi người rất nhiều."
An che miệng cười khẽ.
"Ha ha, khách sáo gì chứ, tứ hải giai huynh đệ mà!"
Hồ Hoằng Tuấn hào sảng nói.
Hàn Tiêu thu dọn hành lý, đeo balo và bọc da thú lên người.
Chợt, anh phát hiện mấy chiếc lá đánh dấu trên bọc da thú đã biến mất.
Sắc mặt anh sa sầm lại:
"Có người động vào đồ của tôi."
Hồ Hoằng Tuấn giật mình:
"Không thể nào, tôi và An đều không... Chờ chút, Hồ Phi! Thằng ranh kia, cút ra đây cho tao!"
Hồ Phi đang nấp sau lều nghe lén run bắn người, lủi thủi bò ra.
Mắt Hàn Tiêu lóe lên, cười như không cười:
"Lại là nhóc à?"
Hồ Phi rụt cổ không dám nhìn thẳng, Hồ Hoằng Tuấn bồi thêm một cước vào mông nó, mắng xối xả:
"Có phải mày trộm đồ của người ta không? Mau nôn ra đây!"
Hồ Phi cắn môi, tiếc rẻ lôi ra một khẩu súng lục Type 73 Ong Bắp Cày đưa cho Hàn Tiêu.
"Anh bạn Hàn, cậu cứ việc tẩn nó một trận đi, cái thằng này đúng là thiếu đòn mà."
Hồ Hoằng Tuấn bắt đầu cân nhắc lát nữa nên dùng tư thế nào để dạy dỗ thằng cháu.
"Thôi, lấy lại được là tốt rồi. Thứ này để lại chỗ các anh chỉ tổ rước họa vào thân."
Hàn Tiêu cầm lại súng, thở phào một hơi.
Anh chẳng tiếc gì mấy món trang bị này, cái anh lo là vũ khí lọt ra ngoài sẽ mang tai vạ đến cho khu định cư. Người ta đã cho mình một đêm tá túc tử tế, anh đương nhiên không thể để lại mầm họa.
Hồ Phi bĩu môi, trong lòng lầm bầm chê Hàn Tiêu keo kiệt.
Rõ ràng có cả đống súng mà một khẩu cũng chẳng nỡ cho.
"Núi không chuyển nước chuyển, thiên hạ hữu duyên ắt hội ngộ. Tạm biệt."
Hàn Tiêu chính thức chào từ biệt.
Hồ Hoằng Tuấn gật đầu: "Lên đường cẩn thận."
Hàn Tiêu khoác hành lý, xoay người rời đi.
Đúng là ơn một giọt nước, trả một dòng suối.
Sau này có dịp, Hàn Tiêu nhất định sẽ báo đáp cái ơn tuyết trung tống than đêm nay.
"Cái gã hung thần này cuối cùng cũng đi rồi."
Hồ Phi lau mồ hôi hột, rồi ngay lập tức lộ vẻ đắc ý.
Hì hì, may mà gã đó không phát hiện mình còn thó thêm được hai khẩu nữa.
Hồ Phi thoát khỏi màn giáo huấn của Hồ Hoằng Tuấn, chui ra sau lều, lôi từ trong hòm ra một khẩu Ong Bắp Cày khác, nâng niu ngắm nghía.
Nó hạ quyết tâm, dù Hàn Tiêu có quay lại hỏi tội thì nó cũng sẽ chết sống không nhận, có nói gì cũng không trả.
"Nhưng mà... cái khẩu này sao lại không có cò súng nhỉ?"
...
Tấm bản đồ của hội du mục vẽ trông chẳng khác gì tranh nguệch ngoạc của học sinh tiểu học.
Nhưng bấy nhiêu chỉ dẫn phương vị hiện tại cũng đã đủ với Hàn Tiêu, bởi anh vẫn còn nhớ như in toàn bộ bản đồ của hành tinh Aquamarine.
Anh đang ở trong lãnh thổ của nước Tinh Long.
Chiếu theo bản đồ, đi thêm ba ngày nữa là ra khỏi rừng gặp đường ray, lúc đó có thể đi nhờ xe vào thành phố.
Đến trưa, Hàn Tiêu tìm một chỗ nghỉ chân, định ăn chút gì đó hồi phục thể lực.
Chợt anh liếc thấy bọc da thú của mình có thêm mấy vết rách do cành cây quẹt phải.
Hàn Tiêu trải bọc da thú ra, định gom súng ống cất gọn vào balo thì động tác bỗng khựng lại.
"Hình như... thiếu một khẩu..."
Đếm đi đếm lại, không phải ảo giác.
Tim Hàn Tiêu đánh thót một cái.
Nếu súng bị rơi lại ở khu định cư thì hỏng bét!
Chẳng kịp ăn uống gì, Hàn Tiêu vội vàng thu dọn đồ đạc, sải bước quay lại đường cũ.
...
Hai chiếc xe bọc thép chống đạn đen kịt lao vào khu định cư của người du mục.
Số 0 dẫn đầu đội tiểu học thể thí nghiệm vũ trang đầy mình, dùng họng súng uy hiếp, bắt tất cả người du mục tập trung ra quảng trường, ôm đầu ngồi xổm một chỗ.
Mọi người đều nhận ra huy hiệu của tổ chức Manh Nha, ai nấy đều run rẩy lo sợ.
"Có thấy người này không?"
Số 0 bấm vào thiết bị đầu cuối cầm tay, một hình ảnh ảo hiện ra giữa không trung, chính là ảnh của Hàn Tiêu.
"Không thấy."
Mọi người nhao nhao phủ nhận.
Phong cách làm việc của tổ chức Manh Nha thì ai cũng biết.
Chỉ cần không dính dáng gì, họ thường sẽ không động đến người du mục.
Sáu cường quốc và Manh Nha là phe đối lập, người du mục là đám "cỏ đuôi chó" ở giữa, thường giữ trung lập nhưng cũng có thể ngả theo bất kỳ bên nào, thế nên cả hai phe đều có quy tắc không dễ dàng dùng vũ lực với họ.
Chỉ có Hồ Phi là run bắn người, vẻ chột dạ hiện rõ mồn một trên mặt.
Số 0 bực bội và nản chí.
Hắn truy đuổi Hàn Tiêu suốt bảy ngày mới gặp được một khu định cư, vậy mà ai cũng bảo không thấy, nghĩa là hắn đã đuổi sai hướng.
"Đi thôi!"
Số 0 hừ lạnh, định lệnh cho đội lên xe.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận