Không gian lều có hạn, ngăn nhỏ của anh chỉ vừa đủ đặt một chiếc giường, không thể để vừa cái balo đầy súng ống.
Anh suy nghĩ một chút, mượn Hồ Hoằng Tuấn một tấm da thú, lấy ra số súng dư thừa, tháo hết đạn và lẫy cò, gói kỹ lại rồi đặt vào góc.
Anh vẫn giữ kẽ, kẹp một chiếc lá vào khe bọc da thú.
Nếu có ai động vào, sáng mai anh sẽ biết ngay.
Còn chiếc balo chứa toàn bộ đạn dược thì vừa vặn để ở cuối giường.
Hàn Tiêu nạp đầy đạn cho một khẩu súng ngắn Type 73 Hornet, nhét xuống dưới gối.
Dù rất cảm kích sự hiếu khách của chủ nhà, nhưng cảnh giác là việc không bao giờ được phép lơ là.
Tuy nhiên, khi đầu vừa chạm gối, sự mệt mỏi tích tụ suốt bảy ngày bùng phát, anh chìm vào giấc ngủ sâu chỉ trong chớp mắt.
Nghe thấy tiếng ngáy nhẹ, Hồ Hoằng Tuấn mỉm cười lắc đầu, nói khẽ với An:
"Chắc cậu ta mệt lắm rồi, đừng làm phiền."
An gật đầu, nhẹ nhàng thu dọn bát đũa ra ngoài rửa.
...
"Chú, chú ơi! Cháu đói quá!"
Hồ Phi hấp tấp chạy vào, mặt mũi lấm lem bụi đất, trên trán còn sưng một cục to tướng.
Nếu Hàn Tiêu còn thức, anh chắc chắn sẽ nhận ra gã này chính là tên thanh niên tóc dài định cướp mình ban ngày, đồng thời cũng là cháu trai của Hồ Hoằng Tuấn.
Hồ Hoằng Tuấn nhíu mày:
"Mày chạy đi đâu cả ngày hôm nay thế hả?"
"Cháu... cháu đi săn."
Hồ Phi lí nhí.
Từ khi bố hy sinh, gã sống cùng Hồ Hoằng Tuấn nên rất sợ ông chú này.
Nhìn bộ dạng nhát cáy của thằng cháu, Hồ Hoằng Tuấn thừa biết nó nói dối.
Ông xách tai Hồ Phi, gằn giọng:
"Có phải lại đi quậy phá không! Tao đã bảo rồi, nếu còn cầm khẩu súng nát đó đi hù dọa người đi đường, tao đánh gãy cả ba chân mày!"
Bị vặn tai đau đến chảy nước mắt, Hồ Phi thấy uất ức vô cùng.
Chú ơi là chú, thằng cháu của chú hôm nay đụng phải đá tảng, bị đánh tơi bời rồi còn bị trói vào cây cả buổi, đói đến mức hoa mắt chóng mặt đây này.
Cháu mới là người chịu thiệt mà!
"Đừng mà chú, để lại cho cháu một chân đi."
Hồ Phi mếu máo.
"Thế mày muốn giữ chân trái hay chân phải?"
"Chân... ở giữa ạ..."
"Mơ đi, chân đó tao chắc chắn đánh cho gãy xương."
Hồ Hoằng Tuấn giơ tay định tát, nhưng chợt nhớ tới Hàn Tiêu đang ngủ nên buông tay ra, hậm hực:
"Để mai tính sổ với mày."
Hồ Phi để ý thấy trong lều có thêm người, tò mò ngó qua tấm rèm.
Vừa nhìn một cái, mặt gã trắng bệch ra.
Chẳng phải gã hung thần ban ngày đây sao!
Ái chà, cái trán tự nhiên thấy đau hơn hẳn.
"Nhìn cái gì, cút ra ngoài mà ngủ."
Hồ Hoằng Tuấn gắt lên.
Trái với dự đoán, Hồ Phi không hề cãi lại mà mặt cắt không còn giọt máu, lồm cồm bò ra ngoài như gặp ma, khiến Hồ Hoằng Tuấn ngơ ngác:
"Mình trông xấu trai đến thế cơ à?"
...
Hồ Phi hoảng hốt chạy khỏi lều, bị gió đêm thổi mới giật mình tỉnh lại.
"Ơ hay, mình chạy cái gì, đây là nhà mình mà!"
Thằng cha hung dữ kia không biết sống chết thế nào lại đâm đầu vào tay mình, dễ gì mà tha cho hắn được?
Hồ Phi định quay lại, nhưng hình ảnh Hàn Tiêu đánh gã bay vèo một cái chợt lóe lên, làm gã nhụt chí ngay lập tức.
Gã không đủ gan để tính sổ trực tiếp.
Sợ thì sợ, nhưng bảo không oán hận thì là nói dối.
Không dám gây sự, nhưng gã cũng không cam tâm bỏ qua.
"Hồ Phi ơi Hồ Phi, lấy bản lĩnh đàn ông ra xem nào, có thù báo thù, có oán báo oán!"
Hồ Phi quyết tâm tìm cách trả đũa.
Gã rất tò mò về cái balo căng phồng của Hàn Tiêu.
Lúc nãy trong lều gã đã thấy bọc da thú, gã biết chắc nhà mình không có thứ này, vậy đó là hành lý của gã hung thần kia.
...
Nửa đêm, vạn vật tĩnh lặng, mọi người trong khu định cư đều đã ngủ say.
Hồ Phi bấy giờ mới hành động.
Gã nhón chân, lẻn vào lều như một tên trộm, rón rén mò tới bọc da thú.
"Hì hì, để xem mày mang theo thứ gì nào?"
Lật từng lớp da thú ra, mắt Hồ Phi trợn ngược, suýt nữa thì ngã ngửa vì sốc.
Súng!
Toàn là súng xịn!
Mặt Hồ Phi lộ vẻ cuồng hỷ, ánh mắt đầy tham lam. Đúng là đồ tốt!
Gã rất muốn cuỗm hết số súng này đi, nhưng cứ nghĩ đến sự lợi hại của Hàn Tiêu, lá gan gã lại co rúm lại.
Nếu gã hung thần kia phát hiện mất sạch hành lý, chắc chắn sẽ đánh chết gã mất.
"Không thể lấy hết được..."
Hồ Phi tiếc rẻ, nghiến răng cầm lấy hai khẩu Type 73 Hornet, không dám lấy nhiều hơn.
"Thôi thì, dù sao chú tao cũng đã chiêu đãi mày, lấy hai khẩu súng coi như trả phí cũng không quá đáng."
Hồ Phi tự thuyết phục bản thân, bọc da thú lại như cũ rồi rón rén rời đi.
Chỉ mất hai khẩu súng ngắn, chắc tên hung thần đó không nhận ra đâu nhỉ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận