"Ai mà biết được, chắc trong mắt phần lớn mọi người, nội chiến giống như luộc ếch bằng nước ấm vậy, đau ngắn còn hơn đau dài."
Hàn Tiêu nhún vai.
Chiến dịch Andia - trận chiến kết thúc một cuộc chiến tranh dài đằng đẵng, cũng là nút thắt định hình nên cục diện sáu nước hiện tại.
Andia là tên một lục địa.
Nơi này từng tồn tại nhiều quốc gia, nhưng khi chiến sự bùng nổ, các cường quốc ở các đại lục khác như có một sự ngầm định chung: Họ biến Andia thành chiến trường chính.
Để bảo vệ hệ sinh thái của hành tinh Aquamarine, họ dồn toàn bộ tên lửa, xe tăng, máy bay vào đây để bắn phá.
Hàng trăm triệu người đã phơi xác trên mảnh đất này.
Hậu quả là sau khi tiếng súng dứt hẳn, lục địa Andia chỉ còn lại cỏ cây héo tàn, đất đai cháy sạm, xác chết trôi sông bốc mùi xú uế.
Một vùng đất chết đúng nghĩa.
Trong khi đó, sáu nước "phủi mông" rút quân, bỏ lại một bãi chiến trường hoang tàn như những gã đàn ông "vắt chanh bỏ vỏ".
Hiện tại, những người sống sót ở Andia cực kỳ căm ghét sáu nước.
Hàn Tiêu liếc thấy vết chai trong lòng bàn tay Hồ Hoằng Tuấn, hỏi: "Trước đây ông từng đi lính?"
"Đúng vậy, tôi phục vụ quân đội hơn mười năm."
"Tôi cứ tưởng lính của những nước đã mất chủ quyền đều sẽ chọn gia nhập tổ chức Manh Nha chứ."
Hồ Hoằng Tuấn lắc đầu:
"Tổ quốc của tôi bị nước Theseus thôn tính thông qua đàm phán quân sự. Lãnh đạo đều đã thỏa hiệp, lính quèn như tôi hơi đâu mà thù hằn. Tôi không thích sáu nước, nhưng tôi trân trọng hòa bình khó khăn lắm mới có được. Chiến tranh kéo dài bao năm cuối cùng cũng sắp kết thúc, thế mà tổ chức Manh Nha lại nhảy ra, hô hào lật đổ sáu nước để lôi kéo những quân nhân mất nước tham chiến lần nữa. Haiz, tôi là kẻ thô kệch, chẳng hiểu nổi lý tưởng của họ, chỉ là không muốn bị cuốn vào vòng xoáy đó thêm lần nào nữa."
An xen vào:
"Phải đó, chiến tranh quá tàn khốc. Mắt tôi mù là do một quả bom choáng lép bất ngờ nổ tung. Lão Hồ đã đưa tôi chạy vạy khắp nơi, mãi mới ổn định được. Tuy làm dân du mục hơi cực khổ nhưng vẫn tốt hơn trước nhiều."
Mùi thịt trong nồi bắt đầu tỏa hương ngào ngạt.
Hàn Tiêu hít một hơi đầy tham vọng, tò mò hỏi:
"Bà không nhìn thấy gì, sao vẫn nấu ăn được?"
An có vẻ không vui:
"Đừng coi thường người khác nha. Tôi mù nhưng khứu giác, thính giác và xúc giác vẫn tốt. Tay chân nhanh nhẹn chứ không phải hạng phế nhân."
Hồ Hoằng Tuấn cười khổ:
"Tính bả hiếu thắng lắm, nhất quyết không để tôi chăm sóc."
"Tôi không muốn làm gánh nặng cho ông."
Giọng An đầy vẻ dịu dàng.
Hồ Hoằng Tuấn gãi đầu đầy lúng túng, có vẻ không quen tình tứ trước mặt người ngoài nên vội chuyển chủ đề:
"Đúng rồi, cho cậu xem 'bảo bối' của tôi."
Sắc mặt Hàn Tiêu hơi biến đổi, đầu óc bắt đầu liên tưởng đến mấy thứ không lành mạnh, anh lặng lẽ lùi về phía sau một chút.
May quá, Hồ Hoằng Tuấn không rút ra "hàng khủng" như anh nghĩ.
Ông ta mở cái rương bên cạnh, lấy ra một khẩu súng trường cũ quấn đầy vải điều, tự hào nói:
"Xem thử xem cậu có biết xem hàng không."
-----
[Súng trường Saber (Cũ kỹ)]
Phẩm chất: Xám (Trắng)
Chỉ số cơ bản: Tấn công 38~40,
Tốc độ bắn 0.9 viên/s,
Băng đạn 20 viên,
Tầm bắn hiệu quả 200m,
Nâng cấp đầu ra 25,
Độ bền 5/300.
Cộng thêm: Linh hoạt +1
Chiều dài: 0.77m | Trọng lượng: 7.1 lbs
Hiệu ứng phụ: Chính xác — Quỹ đạo ổn định, ít chịu ảnh hưởng của gió.
Ghi chú: Vũ khí này đã cùng chủ nhân đi qua nhiều chiến dịch.
------
"Súng tốt!"
Bản năng của một 'Đại kỹ sư' bộc phát, Hàn Tiêu trầm trồ:
"Tuy dùng nhiều năm nhưng cảm giác vẫn rất trơn tru. Nòng súng dài và thẳng, đảm bảo gia tốc cho đạn, lực bắn chắc chắn sẽ cực mạnh. Vỏ ngoài đen bóng, sát khí ngời ngời. Đúng là một món hung khí!"
Ơ, sao không khí tự nhiên cứ thấy "gay gay" thế nào ấy nhỉ?
Chắc là ảo giác thôi.
"Lão chiến hữu của tôi đấy, theo tôi gần mười năm rồi."
Hồ Hoằng Tuấn ha hả cười:
"Nhìn mới thế thôi vì tôi chăm dầu mỡ thường xuyên, chứ linh kiện bên trong lão hóa hết rồi. Lâu lắm rồi tôi không dùng nó để đi săn."
Hai người trò chuyện rôm rả, trời tối lúc nào không hay.
An đã nấu xong bữa tối.
Một nồi súp thịt thơm phức, nước dùng trắng đục như sữa, thịt hầm mềm rục, váng mỡ nổi trên mặt điểm xuyết thêm vài ngọn rau rừng xanh mướt, nhìn thôi đã thèm nhỏ dãi.
Mùi thịt như một "yêu tinh" câu hồn, khóa chặt ánh mắt của Hàn Tiêu.
Anh nuốt nước miếng, cái dạ dày bị hành hạ bởi lương khô suốt bảy ngày qua réo vang ầm ĩ.
Trên đầu anh liên tục nhảy thông báo: Độ thiện cảm với Hồ Hoằng Tuấn +1, +1, +1...
Sau khi ăn uống như rồng cuốn hổ vồ, Hồ Hoằng Tuấn ngỏ ý mời Hàn Tiêu ở lại qua đêm.
Thấy ông ta quá nhiệt tình, lại thêm việc đường đêm khó đi, Hàn Tiêu đồng ý.
Họ dùng tấm rèm ngăn ra một góc nhỏ trong lều, vợ chồng Hồ Hoằng Tuấn trải giường cho anh.
"Balo của cậu to quá, để tôi mang ra ngoài nhé."
An nói.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận