Tay phải Hàn Tiêu kẹp chặt cánh tay cầm súng của đối phương vào nách, dùng lực kéo mạnh làm kẻ địch mất đà ngã nhào vào lòng mình.
Chớp thời cơ, Hàn Tiêu lên gối cực hiểm, thúc mạnh vào hạ bộ kẻ địch.
Anh cảm nhận rõ rệt "hai viên bi" dưới gối mình đang biến dạng thảm hại.
[Bạn đánh trúng yếu điểm! Gây sát thương bạo kích gấp đôi! Kẻ địch rơi vào trạng thái choáng trong 2 giây!]
Anh không nhìn thấy biểu cảm của tên đặc công sau lớp kính bảo hộ, nhưng tiếng la thất thanh đã cho biết đòn này hiệu quả thế nào.
Lúc sống chết, Hàn Tiêu cũng chẳng màng chiêu trò có độc địa hay không, lợi dụng lúc đối phương đang "thốn", anh điên cuồng bồi thêm một loạt liên hoàn gối vào hạ bộ hắn!
Tùng! Tùng! Tùng!
-78!
-81!
-84!
Hai viên bi nảy lên hạ xuống không ngừng!
"Xin lỗi anh em nhé, tôi thấu hiểu nỗi đau của ông, nhưng áo chống đạn không chống được 'thốn' thì đâu phải lỗi của tôi..."
Máu của kẻ địch tụt không phanh như nước đổ.
Hàn Tiêu bồi thêm một cú chỏ từ cánh tay máy, đập nát yết hầu mỏng manh của đối phương.
Tên đặc công đổ gục, mùi tanh nồng xộc lên, ước chừng dưới háng hắn đã là một đống bầy nhầy trắng vàng đỏ lẫn lộn.
Chưa kịp mừng rỡ, lưng anh chợt đau nhói.
Hàn Tiêu vội vàng nằm vật xuống, kéo theo xác chết làm bia đỡ đạn nấp sau gốc cây lớn.
[Bạn bị súng bắn tỉa SWP bắn trúng lưng! Nhận 68 điểm sát thương!]
[Bạn bị trúng đạn cỡ lớn, rơi vào trạng thái chảy máu trung bình, mỗi giây mất 3 điểm máu, duy trì 15 giây, hãy băng bó ngay!]
Đang bị vây khốn, thời gian đâu mà băng bó!
Hàn Tiêu đau đến tái mặt, phát súng này làm máu anh tụt mất một mảng lớn.
Sức tấn công của bọn này quá gắt.
"Chết tiệt!"
Năm tên đặc công còn lại rõ ràng đã bị hành động giết người tàn bạo của Hàn Tiêu chọc giận.
Chúng nhanh chóng khép vòng vây, nòng súng phun lửa không ngừng, duy trì hỏa lực áp chế khiến gỗ vụn bay lả tả.
Hàn Tiêu thậm chí không thể ngóc đầu lên nổi.
Anh nhanh chóng lột sạch trang bị trên xác tên đặc công vừa chết, mặc vội cái áo chống đạn vào, hy vọng nó đỡ được thêm một hai phát.
Thu hoạch quan trọng nhất là ba quả lựu đạn mảnh loại G.
Hàng ngon đây rồi!
Anh tiện tay ném ngay một quả ra ngoài.
Oành!
Tiếng nổ vang lên, đám địch vội tìm chỗ nấp, hỏa lực áp chế nghẹt thở tạm thời dừng lại.
"Bắn này! Thích bắn bố mày này!"
Hàn Tiêu đầy oán niệm ném tiếp quả thứ hai.
Năm tên đặc công vừa định bò dậy lại phải nằm rạp xuống.
Tiếp nữa!
Quả thứ ba đen ngòm được quăng ra, năm người theo bản năng nằm đo đất.
Chờ hai giây vẫn không thấy nổ, nhìn kỹ lại thì lựu đạn cái gì, rõ ràng là một hòn đá!
Cả bọn nhận ra mình bị dắt mũi, ngay lúc đó Hàn Tiêu chớp thời cơ xông ra, tay cầm tiểu liên quét ‘tạch tạch tạch’ điên cuồng.
Anh chẳng thèm quan tâm nòng súng đang nóng đỏ, trút sạch băng đạn trong chớp mắt.
Một gã đặc công đang nằm trong bụi cỏ lập tức bị quét thành cái sàng.
Hàn Tiêu vứt khẩu tiểu liên, quay đầu ném tiếp quả lựu đạn cuối cùng, ép ba tên còn lại ngừng bắn trả.
Lần này anh lao ra như hổ vồ, húc văng một tên đặc công ở hướng khác.
Tuy nhiên lần này không còn nguyên vẹn, Ngân Đao đã nổ súng trong lúc hỗn loạn, đạn tiểu liên trúng vào bắp chân anh, lại thêm một vết thương nữa.
Hàn Tiêu nghiến răng, vết thương ở chân ảnh hưởng nghiêm trọng đến tốc độ di chuyển.
Anh khó khăn kéo theo tên đặc công vừa bị mình đè xuống nấp sau gốc cây, nhanh tay kết liễu hắn.
Với kỹ năng chiến đấu đã thăng cấp, đám đặc công này khi cận chiến chỉ là hạng té tôm.
Kẻ địch chỉ còn lại ba tên!
Máu của anh cũng chỉ còn một nửa! Đối mặt với cục diện hiểm nghèo, Hàn Tiêu càng thêm bình tĩnh.
Trong đầu anh hiện ra rồi gạt bỏ hàng loạt chiến thuật.
Một tay cày thuê lão luyện đã kinh qua trăm trận, anh hiểu rõ mình, hiểu rõ địch.
Trong bất cứ hoàn cảnh nào, hoảng loạn đều vô dụng.
"Nếu không đoán sai, tiếp theo chúng sẽ..."
Con ngươi Hàn Tiêu co rụt lại, thầm hô không ổn.
Sắc mặt Ngân Đao xanh mét.
Ngay từ đầu hắn chẳng coi một vật thí nghiệm ra gì, không ngờ lại tổn thất mất một nửa nhân thủ tại đây.
Hắn dẹp bỏ sự khinh thường, và cũng mất sạch kiên nhẫn, quát lớn: "Nổ chết nó cho tao!"
Ba người còn lại đồng loạt rút lựu đạn, vẽ nên những đường cong tuyệt mỹ, rơi thẳng vào sau gốc cây nơi Hàn Tiêu đang ẩn nấp.
Oành! Oành! Oành!
Ánh lửa bùng lên, tiếng nổ rền trời, bụi đất mịt mù.
Sau khi tất cả kết thúc, mọi thứ rơi vào tĩnh lặng.
"Nó chết chưa?"
"Không rõ."
Ngân Đao lắc đầu, ra hiệu chiến thuật tiến lên.
Ba người khom lưng chậm rãi tiến về phía vùng nổ, cảnh giác tối đa.
Đến sau gốc cây, một cái xác đen thui bị nổ cháy sém đang nằm vật ra đất, khói trắng bốc lên nghi ngút.
Dựa vào bộ đồng phục rách nát, có thể nhận ra đó chính là Số 0.
"Cuối cùng cũng giết được nó."
Một tên đặc công thở phào nhẹ nhõm.
"Không đúng!"
Ngân Đao trợn tròn mắt, vội vàng ngửa người ra sau, gào lên: "Nằm xuống ngay!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận