Đội A quay lại đường cũ, tiến về phía cổng chính hội quân với đội D.
"Có vẻ nhóm B và C đã 'đi bán muối' hết rồi. Tôi sẽ xin viện trợ, các anh em giữ chặt cửa ra vào!"
Đội trưởng đội A lướt mắt kiểm tra quân số.
Tổng cộng ba mươi mốt tay cảnh vệ. Ba mươi mốt họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng vào hành lang.
Chỉ cần Số 0 ló mặt ra, một cơn mưa đạn sẽ xé nát mục tiêu thành mảnh vụn ngay lập tức!
Bỗng nhiên, gã đội trưởng cảm thấy có gì đó sai sai...
Khoan đã, chẳng phải chúng ta chỉ có ba mươi người thôi sao?
Tít tít.
Đèn kiểm soát hiện xanh, cánh cổng đột ngột mở toang.
Cả đám ngơ ngác quay đầu lại. Một tay đặc vụ áo đen, vai đeo ba lô chiến thuật đang đứng lù lù cạnh cửa.
Hắn cầm tấm thẻ trắng trên tay, ngón tay khẽ đẩy vành mũ lên, huýt một tiếng sáo vang đầy vui vẻ rồi nhìn cả bọn.
"Bye bye!"
Hắn dứt khoát giật chốt khóa cửa, lăn mình một vòng điệu nghệ ra ngoài ngay trước khi cánh cổng hợp kim đóng sầm lại và khóa chết.
Toàn bộ cảnh vệ như hóa đá.
Gương mặt ai nấy đều ngáo ngơ, đứng chết trân tại chỗ.
Gân xanh trên trán đội trưởng đội A giật liên hồi.
Cánh cổng đóng chặt kia như đang cười nhạo vào mặt gã.
"Thằng khốn Số 0 lẻn vào từ lúc nào thế không biết?!"
...
Cánh cổng hợp kim dày 80cm đóng sầm lại.
Cuối cùng cũng thoát!
Ánh nắng đã lâu không gặp đổ xuống người, ấm áp và dễ chịu vô cùng.
Cảm giác ngột ngạt trong lòng cũng theo đó mà tan biến.
Nhìn trời, chắc khoảng bốn năm giờ chiều.
Ngôi sao chủ phát ra nhiệt lượng gay gắt đang treo cao trên không trung.
Giữa bức tranh mây trắng trời xanh, thấp thoáng hình ảnh của vài hành tinh khác, hành tinh gần nhất thậm chí còn nhìn rõ cả những hố va chạm của thiên thạch.
Những hành tinh này chính là nguồn "ánh trăng" của hành tinh Aquamarine, phản xạ ánh sáng từ hằng tinh vào ban đêm.
Hít một hơi thật sâu, không khí trong lành tràn ngập lồng ngực.
Mùi vị của tự do khiến Hàn Tiêu sảng khoái đến từng lỗ chân lông.
Ngay từ đầu, Hàn Tiêu đã không hề có ý định liều mạng với toàn bộ cảnh vệ.
Dù lúc này căn cứ đang phòng bị lỏng lẻo nhất, nhưng đánh thắng được hay không chỉ là chuyện phụ.
Chỉ cần đám cảnh vệ hy sinh quá nhiều, khiến chúng cảm thấy tuyệt vọng, tên lính canh cổng chắc chắn sẽ không nói hai lời mà kích hoạt hệ thống khóa chết ngay lập tức.
Đến lúc đó, dù có hóa thân thành Rambo diễn phim First Blood giết sạch cảnh vệ đi chăng nữa, người ta chỉ cần khóa trái cửa là kế hoạch bỏ trốn coi như "GG" (Game Over).
Lúc đó người "ngáo" sẽ là Hàn Tiêu chứ không phải ai khác.
Sau khi giả danh thành viên đội B để dụ đội A ra, anh đã lột lấy một bộ đồng phục tương đối sạch sẽ từ đống xác chết, tháo Cánh tay máy động lực hạng nhẹ bỏ vào ba lô chiến thuật rồi nấp vào góc khuất giữa tầng hai và tầng ba.
Chỗ đó là góc chết tầm nhìn, nếu không soi kỹ thì đố ai thấy được.
Ở trong môi trường an toàn quá lâu nên tính cảnh giác của lũ cảnh vệ này cực thấp, Hàn Tiêu nắm rõ điều đó như lòng bàn tay.
Đội A chỉ mải mê đi chi viện, lướt nhanh qua góc ngoặt, thế là Hàn Tiêu lẳng lặng bám theo cuối hàng.
Anh diễn cực sâu, kéo vành mũ xuống thật thấp để che mặt.
Đám cảnh vệ đội A rõ ràng không ngờ gan của Hàn Tiêu lại to đến mức này.
Ai rảnh đâu mà đi đếm số lượng đồng đội cơ chứ, thế nên chẳng một ai nhận ra đội hình đột nhiên mọc thêm một mạng ở phía sau.
Cứ thế, Hàn Tiêu theo đội A tiến thẳng ra cổng chính một cách an toàn.
Đợi lúc đám này phân tâm, anh âm thầm tiếp cận bảng điều khiển, diễn một màn "mở cửa đón khách" rồi khóa sạch sành sanh đám cảnh vệ ở lại trong căn cứ.
Đây là một nước cờ mạo hiểm.
Chỉ cần một sai sót nhỏ, anh sẽ bị mấy chục họng súng bắn nát như tương ở khoảng cách gần.
Nếu có lựa chọn khác, anh cũng chẳng muốn chơi liều, nhưng tiếc là kế hoạch ban đầu đã bị Barotta phá hỏng.
Phải chơi tất tay thôi, tỷ lệ thành công khoảng 50% là Hàn Tiêu sẵn sàng khô máu rồi.
Xung quanh là một trang trại bỏ hoang.
Hàn Tiêu phát hiện ra vết bánh xe việt dã để lại trên đất. Lần theo dấu vết, anh tìm thấy ga-ra.
Mấy chiếc xe việt dã bọc thép đen ngòm đang nằm im lìm bên trong, chìa khóa treo ngay cạnh cửa để tiện lấy dùng.
Giờ thì đúng là "tiện" cho anh thật.
"Viện trợ có thể đến bất cứ lúc nào, không được nán lại lâu."
Thoát khỏi phòng thí nghiệm Valkyrie mới chỉ là bước đầu.
Tiếp theo, cuộc truy sát của tổ chức Manh Nha chắc chắn sẽ bám đuôi không dứt.
Hàn Tiêu ném chiếc ba lô chứa cánh tay máy sang ghế phụ, khởi động xe.
Đôi tay đặt lên vô lăng, ồ, còn là da thật cơ đấy.
Đạp lút sàn ga, khối động cơ mã lực lớn gầm rú như dã thú.
Chiếc xe việt dã tựa như con chó dại đứt xích, húc bay hàng rào trang trại, lao thẳng vào con đường mòn trong rừng sâu.
Hàn Tiêu hoàn toàn mù tịt về địa hình xung quanh, chỉ còn cách nhắm đại một hướng mà phi.
...
Trên trực thăng Black Harrier, điện thoại của Hela đổ chuông.
Cô cau mày, bắt máy: "Ai đó?"
"Chủ quản Hela, căn cứ xảy ra chuyện rồi! Số 0 mất kiểm soát, giết chết hơn ba mươi cảnh vệ, phó chủ quản Barotta và Tiến sĩ Lâm Duy Hiền, hủy toàn bộ dữ liệu thí nghiệm của căn cứ rồi..."
Giọng đội trưởng đội A nản lòng thấy rõ.
Cái nồi "làm việc không hiệu quả" này chắc chắn bọn họ phải đội rồi.
Nếu không báo cho chủ quản ngay, không chỉ sự nghiệp tiêu tùng mà mạng nhỏ cũng khó giữ.
Chưa kể một đám anh em còn đang bị nhốt cứng ngắc trong căn cứ, không có người mở cửa chắc phải ngồi nhìn nhau đến già luôn quá?
Hela sửng sốt.
Ngươi đang đùa với tôi đấy à?!
Chính tay cô đã tẩy não Số 0, chẳng lẽ ngay từ lúc đó hắn đã diễn kịch?
Các mẫu thí nghiệm khác đâu có vấn đề gì.
Hóa ra từ đầu đến cuối mình đều bị dắt mũi?
Hela vội vã liên lạc với Thủ lĩnh, thuật lại lời của đội trưởng đội A.
Qua điện thoại, hơi thở của Thủ lĩnh trở nên nặng nề, dường như đang cố kìm nén cơn thịnh nộ.
"Quay đầu ngay lập tức, truy đuổi cho tôi!"
Hela rất không cam lòng: "Còn em gái tôi, Aurora..."
"Câm miệng! Cô không có tư cách trả giá với tôi."
Hela cắn môi đầy uất ức, quát phi công: "Quay đầu, về căn cứ!"
"Chấp hành viên Hela, máy bay cần hạ cánh đổ xăng đã."
"Nhanh lên!"
...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận