Hai nhóm cảnh vệ A và B ập đến tầng hai.
Đập vào mắt họ là xác chết biến dạng đến mức không thể nhận dạng nổi của phó tổng quản Balotta.
"Phó tổng quản Balotta bị giết rồi?!"
"Chuyện quái gì xảy ra ở đây thế này?"
"Kẻ địch đâu?"
"Phòng giám sát sao không ai trả lời!"
"Mau báo cáo cho Tiến sĩ Lâm Duy Hiền."
"Nhóm C vừa phát hiện xác của Tiến sĩ Lâm Duy Hiền rồi!"
"Trời đất ơi..."
Đám cảnh vệ lạnh sống lưng, mặt cắt không còn giọt máu.
Đây thực sự là tác phẩm của Số 0 – kẻ mà trong ấn tượng của bọn họ là một vật thí nghiệm chẳng có chút sức chiến đấu nào sao?
Cả căn cứ bị một mình Số 0 quậy cho tan nát, lãnh đạo cấp cao kẻ chạy người chết.
Đám cảnh vệ ngơ ngác nhận ra: hiện tại chẳng còn ai đủ thẩm quyền để ra lệnh nữa.
Chẳng phải vật thí nghiệm đó đã bị tẩy não rồi sao?
Hay là hắn vẫn luôn nuôi ý đồ riêng, chỉ chờ thời cơ hành động?
Nghĩ đến khả năng này, đám cảnh vệ mới bàng hoàng nhận ra: sự khiêm tốn giả tạo của Hàn Tiêu bấy lâu nay giống như một mũi dao sắc lẹm treo lơ lửng trên đầu bọn họ.
Hắn có thể lấy mạng bất cứ ai, bất cứ lúc nào, hệt như một gã sát thủ ẩn mình trong bóng tối mà bọn họ lại hoàn toàn không mảy may hay biết.
Ai nấy đều rùng mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
"Đừng hoảng loạn! Kẻ địch chỉ có một. Lùng sục toàn bộ khu vực, cho phép tự do nổ súng! Nhóm A đi kho vũ khí, nhóm B kiểm tra phòng giám sát, nhóm C đến phòng thí nghiệm bảo vệ tài liệu, nhóm D chốt chặn cửa chính. Bất kể Số 0 định làm gì, muốn thoát ra ngoài hắn chắc chắn phải đi qua cửa chính. Hành động!"
Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, đội trưởng nhóm A đứng ra tiếp quản quyền chỉ huy.
Gã ra lệnh dứt khoát, đầu óc cực kỳ tỉnh táo.
Mọi việc được sắp xếp rõ ràng, sáu mươi tay súng của căn cứ chia làm bốn nhóm ABCD lập tức tản ra.
Tuy nhiên, Hàn Tiêu đã sớm tính đến mọi kịch bản.
"Uỳnh!"
Một tiếng nổ chấn động từ tầng dưới vọng lên.
Mặt đất rung chuyển.
Đội trưởng nhóm A biến sắc, hét lớn: "Chuyện gì thế?!"
Trong bộ đàm vang lên tiếng súng nổ chát chúa lẫn tiếng gào thét loạn xạ:
"Nhóm C chạm trán kẻ địch tại phòng thí nghiệm! Nhắc lại, nhóm C chạm trán kẻ địch! Chết tiệt, Số 0 kích nổ lựu đạn rồi, phòng thí nghiệm đang cháy!"
"Hắn lấy đâu ra lựu đạn?!"
Đội trưởng nhóm A vừa kinh vừa giận.
Gã và đồng đội đang canh ngay cửa kho vũ khí, rõ ràng chẳng có ai bén mảng đến đây cơ mà.
"Viện binh! Mau viện binh! Nhóm nào ở gần đó nhất?"
"Nhóm B đang ở tầng hầm ba! Phòng giám sát hỏng rồi, chúng tôi đang lao tới điểm giao tranh!"
...
Tại tầng hầm ba, Hàn Tiêu đang nấp sau góc rẽ hành lang.
Cách đó mười mét, phòng thí nghiệm khói đen mù mịt, lửa cháy ngùn ngụt.
Anh vừa dùng ba quả lựu đạn buộc chùm để thiêu rụi toàn bộ tài liệu về phòng thí nghiệm Valkyrie.
Hơn mười tên cảnh vệ nhóm C đang xả súng điên cuồng vào góc tường nơi anh ẩn nấp.
Sau khi tiễn Balotta lên đường, Hàn Tiêu không chạy thẳng ra cửa chính mà làm ngược lại: quay về tầng hầm ba.
Anh thừa hiểu đám cảnh vệ sẽ giăng thiên la địa võng ở các tầng trên, xông lên lúc này chẳng khác nào đâm đầu vào ổ phục kích.
Kế hoạch chuồn êm đã đổ bể, Hàn Tiêu đành đổi bài.
Phòng thí nghiệm ở tầng hầm ba là nơi lưu trữ mọi dữ liệu thí nghiệm, có thể coi là "tim gan" của cả căn cứ.
Đốt sạch chỗ này sẽ khiến kẻ địch loạn đội hình.
Còn về việc lựu đạn ở đâu ra?
Tất cả trang bị trong kho vũ khí đều đã qua tay anh tháo lắp, nghiên cứu.
Trong quá trình đó, "tiện tay" bớt xén ít thuốc súng, bi thép để chế ra vài quả lựu đạn thủ công rồi giấu đi là việc quá đơn giản.
Bớt xén nguyên liệu, hàng nhái chất lượng cao – đó là năng khiếu thiên bẩm rồi, hiểu không?
"Còn 77 viên đạn súng ngắn, 5 quả lựu đạn tự chế."
Hàn Tiêu kiểm tra trang bị, hỏa lực khá hạn chế.
Anh nghiêng người nhìn nhanh qua góc tường rồi rụt lại ngay lập tức.
Đạn bắn tới tấp, chỉ cần chậm 0,5 giây thôi là trên người sẽ có thêm vài cái lỗ ngay.
"Mười hai tên cảnh vệ, ba khẩu tiểu liên Wright N9, chín khẩu súng ngắn Wasp Type 73. Hỏa lực bọn này mạnh hơn mình nhiều."
Hàn Tiêu nheo mắt.
Đã một phút trôi qua từ khi anh tấn công phòng thí nghiệm, nhóm B sẽ có mặt trong vòng ba phút tới.
Thời gian không còn nhiều.
Theo lý thường, anh sẽ không biết tin này, nhưng vì đã nhặt được một chiếc bộ đàm từ xác cảnh vệ nên mọi nước đi của chúng đều nằm trong lòng bàn tay anh.
Sự việc diễn ra quá nhanh, đám cảnh vệ vẫn chưa kịp nhận ra thông tin liên lạc đã bị rò rỉ.
Hàn Tiêu kích nổ một quả lựu đạn rồi ném mạnh ra ngoài.
Một tiếng "đùng" đanh gọn, đám cảnh vệ nhóm C nháo nhào tìm chỗ nấp, tiếng súng bỗng khựng lại.
Thời cơ chính là đây!
Hàn Tiêu đanh mặt, đưa Cánh tay máy động lực hạng nhẹ chắn trước người, sải bước lao ra, rút ngắn khoảng cách trong chớp mắt.
Khói thuốc chưa tan, Hàn Tiêu đã xé toạc màn sương mù xuất hiện ngay trước mặt một tên cảnh vệ.
Nắm đấm thép của cánh tay máy nện thẳng vào bụng đối phương.
Tên này lập tức nôn ra một ngụm máu tươi lẫn mảnh vỡ nội tạng.
Cú đấm lấy đi hơn một nửa thanh máu, khiến hắn mất sạch khả năng chiến đấu.
"Bắn đi! Mau bắn đi!"
Tiếng súng lại nổ rộ lên.
Hàn Tiêu túm lấy cái xác tên cảnh vệ làm bia đỡ đạn, lầm lũi tiến lên.
Đám địch còn lại chẳng hề nương tay, chúng nổ súng quyết liệt, đạn găm vào lưng đồng đội chúng tóe máu nhưng Hàn Tiêu vẫn không dừng lại.
Nhờ "giáp thịt", anh áp sát thành công.
Như hổ vào bầy cừu, cánh tay máy gầm vang, mỗi cú đấm đá đều khiến xương cốt bọn cảnh vệ gãy vụn.
Ba tên bị hạ gục ngay tại chỗ.
Nhóm C hốt hoảng tản ra giữ khoảng cách.
Hàn Tiêu vừa lăn lộn né đạn vừa dùng cánh tay máy chống đỡ.
Tiếng đạn va vào kim loại "keng keng" liên hồi, độ bền của trang bị tụt như dốc không phanh.
Anh rút súng ngắn phản công, xả sạch một băng đạn, tiễn thêm ba tên nữa nằm xuống.
Đúng lúc này, cánh tay và đùi Hàn Tiêu nhói lên.
[Bạn bị trúng đạn súng ngắn Wasp Type 73 vào tay phải! Nhận 17 điểm sát thương!]
[Bạn bị trúng đạn tiểu liên Wright N9 vào chân trái! Nhận 21 điểm sát thương!]
[Bạn đang bị chảy máu nhẹ, mất 1 điểm HP mỗi giây, kéo dài 15 giây, hãy băng bó ngay!] x2
Sát thương do súng đạn rất dễ gây hiệu ứng chảy máu, cực kỳ khó chịu ở giai đoạn đầu.
Ánh mắt Hàn Tiêu lạnh lùng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận