Hàn Tiêu thay bộ cảnh vệ, rời khỏi phòng thí nghiệm của Lâm Duy Hiền.
Cả căn cứ này khối người biết lão Lâm vừa "xách" anh đi, giờ mà vác cái mặt thật ra ngoài chẳng khác nào tự sát.
Hiện tại, những kẻ ấn tượng sâu đậm nhất với anh chỉ có bốn: Hela, Số 1, Lâm Duy Hiền và Balotta.
Hai kẻ đầu đang vi vu bên ngoài, lão Lâm thì đã bị anh "tiễn bạn lên đường", chỉ cần không đụng mặt Balotta, tạm thời anh vẫn an toàn.
Cánh cửa phòng thí nghiệm ngầm là loại hợp kim đặc chủng dày tới 80cm.
Có dốc sạch thuốc nổ trong kho vũ khí ra cũng đừng hòng thổi bay nó.
Cách duy nhất là dùng thẻ từ.
Trong tổ chức Manh Nha, chỉ có ba người đủ thẩm quyền mở cửa, và Lâm Duy Hiền là một trong số đó.
Tấm thẻ trắng tinh khôi ấy hiện đang nằm gọn trong túi áo Hàn Tiêu.
Khổ nỗi, cạnh cửa luôn có lính gác, mà tầng hầm một lại là ký túc xá cảnh vệ.
Đám này nhẵn mặt ba chủ nhân của thẻ trắng rồi, giả mạo là chuyện không tưởng.
Cạnh lính gác còn có thiết bị đóng cửa khẩn cấp; chỉ cần bọn chúng gạt cần, hệ thống điện tử sẽ bị ngắt và cửa khóa chết hoàn toàn.
Nếu Hàn Tiêu cứ thế nghênh ngang cầm thẻ ra mở cửa, anh sẽ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, bị bao vây trong vòng 10 giây.
Lúc đó chẳng khác gì "ba ba trong rổ", một viên kẹo đồng đi tong vài chục máu, bị cả hội đồng "sấy" thì may mắn lắm chắc trụ được tầm 0.8 giây...
Ừm, chết kiểu đó trông cũng tráng lệ đấy, tạm lưu vào danh sách phương án dự phòng.
Kế hoạch của Hàn Tiêu là cắt đứt liên lạc, tạo ra vài tiếng "chân không" cho bản thân.
Đây là cách chắc kèo nhất.
Thật ra lúc đầu anh tính phá nguồn điện, nhưng cửa từ chạy bằng điện, cắt điện là nó cũng tịt ngóm luôn.
Bộ phát tín hiệu liên lạc giấu trong tường tầng hầm ba, cần có cánh tay máy để phá tường.
Mà phòng cải tạo cơ khí lại nằm ở tầng hầm hai, Hàn Tiêu phải quay lại đó lấy trang bị đã.
Thế nhưng, đời không như là mơ, kế hoạch luôn bị biến số vả mặt.
Còn cách phòng cải tạo 50 mét, một bàn tay hộ pháp bất ngờ vươn ra chặn đứng lồng ngực anh. Đồng tử Hàn Tiêu co rụt lại, kẻ cản đường lại chính là Balotta!
Đúng là đen như mõm chó.
Căn cứ to như cái đình, thế quái nào lại va đúng thằng cha mình ghét nhất lúc này.
Vận may kiểu này thì kêu ai bây giờ?
Chẳng lẽ định luật Murphy là hóa thân của định mệnh à?!
"Cậu thuộc nhóm nào? Sao mặt lạ hoắc thế này?"
Balotta nghi hoặc hỏi.
Hàn Tiêu cúi thấp đầu, kéo thấp vành mũ che mặt:
"Tôi mới tới, thuộc nhóm B."
Balotta vẻ mặt đầy ngờ vực:
"Lính mới tới khi nào mà tao không biết? Giọng mày nghe quen lắm, ngẩng mặt lên xem nào."
Liếc mắt qua kẽ mũ, Hàn Tiêu thấy tay Balotta đã mò tới khẩu súng bên hông, sẵn sàng nã đạn.
Ba tên cảnh vệ gần đó thấy mùi lạ cũng bắt đầu áp sát.
Làm sao đây?
Bị lộ là cái chắc.
Balotta mà cử người đi tìm Lâm Duy Hiền thì cái xác không hồn của lão sẽ tố cáo anh ngay.
Nghĩ lại, biết thế lúc nãy chặt xác phi tang cho rảnh nợ.
Mà thôi, vì sự nghiệp ăn ngon ngủ kỹ mấy ngày tới, mấy trò kinh dị đó dẹp đi...
Chết ở đây à?
Đừng có hâm, làm việc gì cũng phải tự tin lên chứ.
Cái kiểu hành động mà thất bại là cầm chắc cái chết thì tốt nhất đừng có ngồi đó mà tính chuyện hậu sự.
"Phiền phức thật... Tôi vốn không muốn dùng kế hoạch B đâu."
"Mày lảm nhảm cái gì đó?"
Balotta nghe không rõ.
Hàn Tiêu bất thình lình ngẩng đầu, nở một nụ cười đầy nguy hiểm:
"Tôi định bảo là, cái đồ óc lừa nhà ông nên đi khám bác sĩ tâm lý đi!"
"Số 0?!"
Ngay khoảnh khắc đối phương còn đang "đứng hình" vì sốc, Hàn Tiêu ra đòn trước.
Con dao găm đâm thẳng vào ngực Balotta.
Hắn kinh hãi ngả người ra sau, lưỡi dao sượt qua cằm, cắt đứt da thịt, kéo theo một chuỗi máu tươi.
"Nổ súng!"
Ba tên cảnh vệ vội vàng rút súng.
Nhưng khổ nỗi bọn chúng đứng quá gần, chưa đầy 3 mét.
Khoảng cách này mà dùng súng là dở rồi.
Hàn Tiêu sải bước vượt lên, nắm đấm mang theo kình lực dũng mãnh nện thẳng vào mặt tên đi đầu.
Nếu có quay chậm, hẳn sẽ thấy lớp da mặt hắn rung lên như sóng đánh.
-48!
Cú đấm ngàn cân khiến gã lính gác choáng váng, loạng choạng ngã nhào vào hai đồng đội phía sau, cả đám lăn chiêng ra đất.
Hàn Tiêu dứt khoát quay đầu, bung sức chạy như vận động viên điền kinh về phía phòng cải tạo.
Tiếng súng chát chúa vang lên sau lưng, đạn bay sượt qua người, găm vào tường tóe lửa.
Balotta ôm cái cằm đầy máu, mặt mũi tối sầm, vừa nã đạn điên cuồng vừa đuổi theo.
"Tất cả đặc vụ nghe lệnh: Chi viện ngay tầng hai, phòng cải tạo cơ khí. Mục tiêu là Số 0, vật thí nghiệm đã mất kiểm soát!"
Balotta gào lên vào bộ đàm siêu nhỏ ở cổ áo.
Đám cảnh vệ tuần tra các tầng ngơ ngác, cứ ngỡ mình nghe nhầm.
"Số 0 mất kiểm soát? Có lộn không cha nội!"
"Vật thí nghiệm đó chẳng phải bị tẩy não rồi sao?"
"Hay là diễn tập?"
"Ngu à, tiếng súng nổ đùng đoàng kia kìa!"
Đạn rít bên tai, cảm giác nguy hiểm lạnh toát sau gáy, nhưng Hàn Tiêu lại rơi vào trạng thái cực kỳ bình tĩnh.
Đây là trạng thái tập trung đặc biệt của anh: tâm trí như băng, lý trí lạnh lùng.
Vô số thông tin hội tụ trong não bộ, thế giới trước mắt biến thành một mạng lưới giao nhau như tơ nhện, mọi thứ đều có liên kết.
"2 giây nữa tới phòng cải tạo. Balotta đuổi kịp mất 3.7 giây. Ba tên cảnh vệ kia trong 4.2 giây tới chưa thể đe dọa được mình. Viện binh sẽ đến trong khoảng 25 đến 35 giây..."
Kinh nghiệm chiến đấu phong phú của một game thủ lão luyện chính là nền tảng để anh duy trì trạng thái này.
Anh chạy theo hình chữ Z, toàn thần quán chú né đạn.
Balotta bám sát không rời.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận