Căn cứ chỉ có mình Hàn Tiêu là nhân viên hậu cần cơ khí. Để cẩn thận, anh chế tạo rời từng bộ phận rồi mới hàn lại sau.
Đám lính gác thỉnh thoảng liếc qua màn hình giám sát cũng chẳng biết anh đang chế cái quái gì, cứ ngỡ anh vẫn đang sửa súng như mọi khi.
Mọi chuyện trót lọt.
Hàn Tiêu giấu kỹ cánh tay máy và khẩu súng Wasp.
Ô vật phẩm ở đây tính theo trọng lượng thực tế chứ không phải không gian túi thần kỳ, đồ đạc quá lộ liễu nên không thể mang theo người.
Giắt dao găm vào thắt lưng, Hàn Tiêu bước ra khỏi phòng, đi tới nhà ăn ở tầng hầm 1.
Những lúc rảnh rỗi, đám đặc vụ thường tụ tập ở đây đánh bài giải trí.
Phần lớn tình báo của anh đến từ những cuộc tán gẫu của chúng. Bọn này chẳng thèm kiêng dè gì anh, tạo cơ hội cho anh nghe ngóng đủ thứ.
Quả nhiên, giả ngu là một quyết định sáng suốt.
"Thèm được rời khỏi cái phòng thí nghiệm này như Hela quá. Suốt ngày ru rú trong cái xó này, bực cả mình."
"Người ta là Chấp hành quan của tổ chức, địa vị cao hơn anh em mình nhiều."
"Cái mặt và dáng người của Hela nhé... nếu được 'vui vẻ' với cô ta một đêm, bắt tao thọ ít đi ba năm tao cũng cam lòng."
"Thằng nhóc này mới đến hả? Kẻ gần nhất dám trêu chọc Hela đến một sợi tóc cũng không còn đâu. Mày nghĩ dựa vào cái gì mà cô ta leo lên được ghế Chấp hành quan?"
"Ý anh là... cô ta là siêu năng giả?"
"Hừ, tất nhiên rồi."
Ánh mắt Hàn Tiêu lóe lên. Không phải đối đầu trực diện với Hela đúng là tin cực tốt, hiện tại anh chẳng có lấy một phần trăm cơ hội thắng cô ta.
Anh đứng dậy rời khỏi nhà ăn, không ai thèm để ý.
Mỗi hành lang đều có camera giám sát. Muốn thoát thân, việc đầu tiên là phải "dọn dẹp" phòng điều khiển.
Phòng điều khiển nằm ở tầng hầm 3.
Hàn Tiêu giả vờ đi dạo không mục đích, tiếp cận mục tiêu. Đám cảnh vệ vũ trang dọc đường coi anh như không khí.
Hai cảnh vệ canh cửa, bên trong phòng chắc chắn còn hai tên trực ca.
Nghĩa là anh phải hạ gục nhanh gọn và êm thấm bốn tên.
Không hề dễ dàng, nhưng anh đã diễn tập trong đầu hàng vạn lần. Không một chút căng thẳng.
Góc rẽ hành lang có camera.
Thấy xung quanh không có ai, Hàn Tiêu lấy miếng bánh mì mềm ăn dở từ bữa sáng ra, nhai cho thấm nước bọt thành một cục bết dính, rồi phẩy tay một cái, "bạch" một tiếng, cục bánh dính chặt vào ống kính camera.
Không có thiết bị hack xịn thì dùng chiêu cỏ này vậy.
Chờ ba giây, không thấy ai từ phòng điều khiển lao ra.
Hàn Tiêu thở phào.
Lần trước nghe lính gác than vãn anh mới biết, cái căn cứ này chưa bao giờ gặp nguy hiểm nên đám trực ca toàn làm việc kiểu cưỡi ngựa xem hoa, lười chảy thây.
Hàn Tiêu trấn tĩnh lại, bước đến trước cửa phòng điều khiển thì bị hai tên cảnh vệ đưa tay cản lại.
"Người không phận sự miễn vào."
"Đây là thằng Số 0, nói với nó vô ích, đuổi đi là xong."
Tên cảnh vệ bên trái gật đầu, đưa tay định đẩy vai Hàn Tiêu.
Ngay khoảnh khắc cả hai hoàn toàn mất cảnh giác, Hàn Tiêu ra tay!
Anh chộp lấy cổ tay tên bên trái, tay còn lại rút dao găm chiến thuật từ thắt lưng với tốc độ sấm sét, đâm ngược từ dưới cằm tên bên phải xuyên thẳng lên đại não.
Cảm giác lưỡi dao ngập sâu vào thớ thịt truyền rõ mồn một từ cán dao về cổ tay!
Biểu cảm của tên bên phải đóng băng ngay lập tức, không kịp phát ra bất cứ âm thanh nào, chết tươi tại chỗ.
Hàn Tiêu buông dao, tay trái xoay lại khóa chặt cổ tên bên trái vào lòng mình theo tư thế "Cross neck lock".
*Cross neck lock: biến thể của siết cổ máy chém.
Là nhân viên an ninh chuyên nghiệp, tên cảnh vệ hiểu rõ tư thế này chí mạng thế nào, gã hốt hoảng định gỡ tay Hàn Tiêu ra.
Giây tiếp theo, Hàn Tiêu dùng lực vặn mạnh.
Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, kẻ trong lòng ngừng vùng vẫy.
Kết liễu hai mạng người trong chưa đầy một giây!
[Bạn đánh trúng điểm yếu chí mạng! Đòn tấn công thường chuyển hóa thành Tấn công chí mạng!]
Trên đầu hai tên hiện ra con số sát thương màu xanh nhạt "-162", "-171".
Sát thương chí mạng chính là toàn bộ thanh máu của mục tiêu.
[Bạn đã tiêu diệt Cảnh vệ vũ trang tổ chức Manh Nha, nhận được 360 điểm kinh nghiệm] x2
Đỡ thi thể nằm xuống không gây tiếng động, Hàn Tiêu thở dốc một hơi.
Màn giết chóc gọn gàng vừa rồi thực tế đã được anh mô phỏng trong não không biết bao nhiêu lần.
Việc giết người không khiến anh thấy khó chịu.
Hàn Tiêu thầm kinh ngạc, chẳng lẽ gần đây áp lực quá nên mình biến thái rồi?
Kiếp trước con vật lớn nhất anh từng giết chắc là mấy con chuột nhắt ở quê, giờ giết người mà cảm giác chẳng khác gì nhau.
Có lẽ sau này cần đi điều trị tâm lý gấp...
Bảng hệ thống hiển thị thông tin đối phương: Đặc vụ Lv.7, Sức mạnh 10, Kháng tính 15, Máu tầm 150.
Đây là trình độ chung của đám lính gác ở đây.
[Bạn nhận được 4 băng đạn súng ngắn.]
Hàn Tiêu lục soát lấy 4 băng đạn Wasp, thu dao găm lại, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng điều khiển.
Ánh sáng xanh từ hàng chục màn hình giám sát chiếu rọi căn phòng.
Và rồi, một cảnh tượng đập vào mắt khiến Hàn Tiêu "đứng hình mất 5 giây".
Chỉ thấy hai tên trực ca là "Ba Mươi Vạn" và "Thánh Táo Bón" đang ôm ấp nhau thắm thiết, môi chỉ còn cách nhau đúng 1 cm là "khóa" lại.
Nghe thấy tiếng động, cả hai hốt hoảng quay đầu lại nhìn.
Ba người bốn mắt nhìn nhau trân trối, không khí đông cứng lại vì ngượng ngùng.
Hàn Tiêu há hốc mồm, một ngụm máu nóng nghẹn ngay cổ họng, nuốt không trôi mà phun không ra.
Đau mắt quá đi mất!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận