Cố nhị thúc chưa từng kết hôn, thế nên đối với ông ta, Cố Tinh chẳng khác nào con ruột.
Bao nhiêu hoài bão và hy vọng ông ta đều đặt hết lên vai vị thiếu chủ này.
Cú sốc ập đến quá bất ngờ khiến ông ta không tài nào chấp nhận nổi, tiếng khóc đau thương cứ thế đứt quãng vang lên.
Một vệt sáng lọt qua khe hở, Cố Phong nhìn thấy một góc trường bào của Cố nhị thúc.
Ngay khắc sau, luồng sáng bừng lên trước mắt, ánh bình minh lành lạnh ùa thẳng vào mặt, anh biết thời cơ ra tay đã tới.
Ngay khoảnh khắc Cố nhị thúc bế Cố Tinh lên, ông ta cũng chợt nhận ra một điểm bất thường.
Thế nhưng, Cố Phong ra tay vừa nhanh, vừa hiểm, lại vừa chuẩn!
Cố nhị thúc còn chưa kịp nhấc hẳn hai tay lên, một con dao găm sáng loáng đã cắm phập vào cổ họng ông ta.
"Mày—"
Đồng tử Cố nhị thúc co rụt lại.
Ông ta nằm mơ cũng không ngờ tới, Cố Phong sau khi giết người lại dám nán lại đây chờ sẵn, trốn ngay dưới xác Cố Tinh để tung đòn sét đánh vào đúng lúc ông ta sơ hở, lỏng lẻo cảnh giác nhất.
Đứa nào cho nó cái gan đó, dám lấy thực lực Luyện Thể tầng một đi phục kích một tu sĩ Dẫn Khí tầng một như ông ta cơ chứ!
Ực, ực—
Máu tươi đỏ hồng liên tục trào ra từ khoang miệng, đồng tử Cố nhị thúc bắt đầu dại đi, hai mắt đỏ ngầu.
Kẻ thích giết người thì sớm muộn cũng bị người giết, Cố Phong chẳng mảy may thương xót, dồn hết sức bình sinh xoay mạnh chuôi dao.
Bùm—
Vào khoảnh khắc ánh sáng trong mắt lụi tàn, Cố nhị thúc tung ra một đấm, nện thẳng vào lồng ngực Cố Phong.
Cả lồng ngực như bị búa tạ quật trúng, Cố Phong mất kiểm soát văng ngược ra ngoài, đập mạnh vào vách đá phía sau.
Một vị tanh ngọt nghẹn ứ nơi cổ họng, cứ thế cuộn trào lên.
Anh không khỏi chấn động trong lòng.
Tu sĩ Dẫn Khí cảnh, dù mới chỉ là Dẫn Khí tầng một thì sức mạnh bộc phát ra cũng quá mức kinh dị.
May mà chơi bài đánh lén, chứ nếu đấu tay đôi trực diện thì chắc chắn anh tạch rồi.
Cái xác của Cố nhị thúc nằm im lìm một góc, lúc chết một tay vẫn ôm khư khư xác Cố Tinh.
Hộc, hộc—
Cố Phong thở dốc liên tục.
Khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi mà dài tựa cả thế kỷ, cảm giác nghẹt thở vì căng thẳng khiến anh vẫn còn sợ run người.
Anh gượng dậy, bước đến cạnh xác Cố nhị thúc, cúi người giật lấy túi trữ vật bên hông ông ta.
Túi trữ vật căng phồng, bên trong xếp đầy linh thạch.
"Ơ kìa, nhìn quen thế nhỉ, đây không phải là hơn vạn linh thạch mình để lại lúc trước sao?"
Cố Phong kiểm tra sơ qua, mặt lộ vẻ kỳ quặc.
Trên đường rời khỏi Cố gia, anh còn đang tiếc hùi hụi đống linh thạch đó.
Ai dè Cố nhị thúc lại có tâm đến mức vắt chân lên cổ đuổi theo để ship tận tay thế này.
"Hì hì, đúng là cái gì của mình thì sớm muộn cũng về tay mình thôi, hơn vạn linh thạch đi một vòng rồi lại chui vào túi mình."
Trong túi trữ vật, ngoài đống linh thạch kia thì toàn là đồ cá nhân của Cố nhị thúc.
Nào là đan dược, vũ khí, bí tịch công pháp cho đến vài cây linh dược không rõ tên.
Anh giắt túi trữ vật vào hông, rảo bước định ra cửa hang, nhưng đi được vài bước lại quay xe về bên xác Cố nhị thúc.
Anh ngồi xổm xuống, bắt đầu lột chiếc trường bào trên người ông ta.
"Cố nhị thúc à, người sống tiết kiệm nhất nhà, chắc người hiểu cho thằng cháu này mà.
Ai bảo tôi đang thiếu tiền, mà bộ đồ này của người nhìn cũng ra tiền cơ chứ?"
Nghĩ đến phương thức tu luyện ngốn tiền đặc thù của mình, Cố Phong tự nhủ bánh xe kiếm tiền không được phép dừng lại, phải chắt chiu từng đồng linh thạch mới được.
Bộ trường bào của Cố nhị thúc kiểu gì chẳng bán được vài chục linh thạch, bỏ phí thì tội lỗi quá.
Dù sao lúc nãy hạ gục ông ta áo quần cũng không bị rách nát, đem giặt giũ sạch sẽ thì ai mà biết được đây là đồ của người chết.
Treo biển giảm giá chút đỉnh, chắc chắn là trôi hàng.
Giữa lúc anh đang thong thả lột đồ Cố nhị thúc, ngoài hang lại dội vào tiếng bước chân.
Tiếng bước chân này cực nhanh, nhanh tới mức Cố Phong còn chưa kịp phản ứng thì người đã áp sát cửa hang.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận