Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Quân Sự Xây Dựng
  3. Gian Khách (Dịch)
  4. Chương 8: Cuộc đời nơi quặng mỏ bỏ hoang

Gian Khách (Dịch)

  • 5 lượt xem
  • 1584 chữ
  • 2026-02-10 19:00:28

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Hoàn tất thao tác vi hàn cuối cùng, Hứa Nhạc thỏa mãn tháo chiếc kính bảo hộ tối màu trên mặt xuống.

Cậu phân loại toàn bộ thành phẩm đã sửa xong trong phòng thao tác theo nhãn dán, xếp gọn gàng vào ngăn cách sắt, rồi nhấn nút vận chuyển chúng ra ngoài.

Những món hàng này sẽ được gửi trả về phố thứ tư, đại lộ Hương Lan vào sáng sớm mai; Hứa Nhạc luôn giữ thói quen chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ từ trước.

Rửa mặt bằng nước nóng xong, Hứa Nhạc thuần thục lấy lọ thuốc trong ngăn kéo, cẩn thận nhỏ vào mắt.

Dù có sự hỗ trợ từ đủ loại thiết bị quan sát, nhưng thế giới của những con chíp kim loại ấy vẫn là một sự đày đọa đối với đôi mắt của bất kỳ kỹ sư cơ khí nào.

Chưa kể một khi đã đắm mình vào thế giới vi mạch, cậu thường quên bẵng thời gian, khiến đôi mắt lúc này đã vằn lên những tia đỏ.

"Nghỉ ngơi đi, nhìn ngắm phong cảnh một chút cho giãn cơ mắt."

Phong Dư xoa xoa mái tóc hoa râm, tỏ vẻ hài lòng với tốc độ và sự tập trung của Hứa Nhạc.

Suốt nửa năm qua, việc kinh doanh của cửa tiệm sửa chữa đại lộ Hương Lan về cơ bản đều do một tay Hứa Nhạc thao tác tại quặng mỏ hẻo lánh này.

Phong Dư chỉ cần ở lại cửa tiệm, mỗi cuối tuần mới đến chỉ điểm đôi câu.

Dần dà, tốc độ của Hứa Nhạc ngày một nhanh, thậm chí còn vượt qua cả một thợ cơ khí xuất thân quân ngũ như Phong Dư.

Hứa Nhạc "vâng" một tiếng, lấy hai chai nước trái cây từ phòng lạnh, lẳng lặng theo sau Phong Dư đi về phía miệng hầm mỏ.

Nghe tiếng kim loại va chạm lanh lảnh phía trước, cậu không nhịn được ngẩng đầu lên, rồi lại thấy chiếc quần jeans rách rưới cực kỳ "phong trần" trên người ông chú, cùng với vùng mông bị lớp vải bò bó chặt... còn cả một xâu dài chìa khóa, dao ngũ tinh và những vật dụng kim loại lỉnh kỉnh khác đang đung đưa trong không trung, chốc chốc lại đập vào cái mông lớn kia, phát ra những âm thanh phiền nhiễu.

Cậu vẫn không hiểu nổi tại sao Phong Dư lại thích xây dựng hình tượng này cho bản thân.

Nhưng lão ta lại bảo: kiếm khách không rời kiếm, thương thần chẳng rời súng, hạng kỹ sư cơ khí như họ lẽ nào lại để công cụ rời thân...

Thực ra Hứa Nhạc thừa hiểu, ông chú này chỉ đơn giản thấy phong thái "lắc lư phong linh" nơi hạ bộ này trông đặc biệt nam tính, có thể thu hút ánh nhìn của mấy bà nội trợ cô đơn mà thôi.

Trời đã muộn, ánh sáng phía trên đặc khu Đông Lâm dần lịm tắt, ráng chiều mỗi lúc một đỏ thẫm, phản chiếu lên đống kim loại sau lưng Phong Dư những quầng sáng lóa mắt.

 Đôi mắt vốn đã không to của Hứa Nhạc tự nhiên nheo lại, nhìn cái bóng lưng đang leo dốc có phần nhọc nhằn kia, bất giác nhớ lại quãng thời gian hai năm trước, khi mình còn khờ khạo bước chân vào cửa tiệm sửa chữa đó.

Mối quan hệ giữa cậu và Phong Dư có chút kỳ quái, không hẳn là thầy trò, nhưng đúng là cậu đã học được từ lão những kiến thức và kinh nghiệm thực tiễn về cơ khí mà cậu khao khát nhất.

Dù việc sửa chữa đồ điện gia dụng chẳng giúp ích gì cho lý tưởng trở thành trợ lý cơ khí chiến hạm, hay giấc mơ tiến vào vòng sao Thủ Đô để mưu cầu cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng ít nhất, Hứa Nhạc đã tìm thấy rất nhiều sự bình lặng và thỏa mãn từ cửa tiệm nhỏ bé ấy.

Hứa Nhạc cũng chẳng phải người làm thuê cho Phong Dư, bởi lão chưa bao giờ trả lương cho cậu, chỉ để lại đủ thức ăn trong tủ lạnh.

Xét về đãi ngộ, thiếu niên này chỉ có thể coi là một kẻ "làm công thân xác" đáng thương nhất của tiệm sửa chữa đại lộ Hương Lan... Thế nhưng hai năm qua, Hứa Nhạc quả thực đã kiếm về cho tiệm không ít tiền.

"Kỳ thi tuyển quân năm nay, nếu là hạ sĩ quan cơ khí... chính phủ chỉ hỗ trợ bốn mươi phần trăm học phí."

Hứa Nhạc nhìn lưng ông chú, lấy hết can đảm nói: "Chỉ còn hai năm nữa thôi, cháu cũng cần tích cóp chút tiền."

Ngụ ý của câu nói này rõ ràng là hy vọng ông chủ tiệm có thể phát cho mình chút tiền lương.

Thế nhưng Phong Dư chẳng buồn quay đầu, từ chối thẳng thừng: "Hồi đó đứa nào khóc lóc đòi ta dạy cho bằng được?

Ta đã bao giờ đòi thu học phí của anh chưa?"

Đúng là đồ vô sỉ, còn vô sỉ hơn cả mình.

Hứa Nhạc thầm nghĩ.

Nhưng nhớ lại bộ dạng lưu manh, ôm cứng đùi lão không buông ngày trước, cậu cũng chẳng còn nhuệ khí để nhắc lại chuyện tiền nông, chỉ đành thở dài ngao ngán, chạy lên vài bước ngồi xuống cạnh Phong Dư.

Hai người họ lúc này đang ngồi nơi cao nhất của quặng mỏ.

Phía sau xa xăm là bóng hình mờ mịt của những tòa kiến trúc đô thị; phía trước mặt lại là một thảo nguyên xanh mướt trải dài, tận sâu bên trong thấp thoáng những hàng cổ thụ chọc trời. Khung cảnh thiên nhiên trong trẻo dưới ánh hoàng hôn tỏa ra một cảm giác rực rỡ như lửa nhảy nhót.

"Thực ra ta luôn tò mò."

Phong Dư không nhận chai nước trái cây Hứa Nhạc đưa, mà châm một điếu thuốc, rít một hơi sảng khoái, tham lam nhìn ngắm thảo nguyên xanh trước mắt, rồi nói:

"Đặc khu Đông Lâm có ít nhất một ngàn tiệm sửa chữa, sao hồi đó anh lại chỉ nhắm trúng ta?"

Hứa Nhạc kinh ngạc liếc lão một cái, không ngờ chuyện đã qua hai năm lão mới nghĩ đến chuyện hỏi.

Cậu khựng lại một lát, cúi đầu đáp:

"Lúc đó cửa chân không tự động ở tiệm cà phê bị hỏng, sau đó cháu nghe nói là do chú sửa, nên cháu đi tìm chú."

"Cái cửa đó thì ai chẳng sửa được."

Phong Dư vẫn không quay đầu lại.

"Có lẽ là vì lúc sửa cái cửa đó chú đang vui quá..."

Đôi mắt vốn trông cực kỳ chân thành của Hứa Nhạc bỗng lóe lên một tia ranh mãnh,

"Mối nối chân không không keo tại cổng B2 được xử lý quá đẹp, sai số độ lệch nằm ở mức phần nghìn, cao hơn tiêu chuẩn dân dụng hai cấp, thậm chí còn vượt qua cả tiêu chuẩn quân đội. Từ lúc đó, cháu đã biết ông chủ không phải người thường."

Phong Dư hơi sững sờ, rồi không nhịn được bật cười. Lão quay lại, giơ tay định cốc đầu cậu nhưng cuối cùng chỉ xoa rối mái tóc đen hỗn độn của Hứa Nhạc:

"Anh đúng là thằng điên, ai đời lại đi đo đạc cái thứ đó?"

"Chắc là trực giác chăng?"

Hứa Nhạc cười rất tươi,

"Cháu cứ thấy cánh cửa đó có gì đó kỳ quái không nói nên lời. Vừa hay lúc đó trong tay có ít tiền, cháu bèn mua một cái máy phân tách quang học định vị, vừa đo một cái là ra vấn đề ngay."

"Máy phân tách nhỏ nhất cũng không thể nhét xuống dưới khe cửa, ta rất tò mò, anh đo kiểu gì?"

Phong Dư rõ ràng đã bị khơi gợi hứng thú.

"Ờ..."

Hứa Nhạc ngượng nghịu im lặng một hồi rồi mới đáp:

"Cháu nhờ Lý Duy giúp một tay, nửa đêm tháo cánh cửa của tiệm cà phê xuống... Tất nhiên là ngay đêm đó bọn cháu đã lắp lại rồi, cháu không phải quân trộm cắp đâu."

Phong Dư không nhịn được cười thành tiếng, hỏi:

"Nhưng ta có lắp thiết bị chống trộm trên cánh cửa đó mà..."

"Cái giấu trong lớp kính kẹp ấy ạ?"

Hứa Nhạc ngượng ngùng cúi đầu:

"Cháu... phát hiện ra ngay lập tức, cũng... tháo luôn rồi."

Phong Dư bỗng im lặng, lặng lẽ nhìn thiếu niên bên cạnh hồi lâu không nói lời nào.

Hai năm trước, Hứa Nhạc mới chỉ là một kẻ tự học bằng cách học thuộc lòng các quy trình công nghệ và tiêu chuẩn định mức trong thư viện, vậy mà đã có thể tháo bỏ thiết bị chống trộm do chính tay lão lắp đặt.

Xem ra, nhận định lúc trước của lão hoàn toàn không lầm.

Vài con bò tót dũng mãnh lúc này đang tắm mình trong ánh hoàng hôn rực rỡ, lững thững bước ra khỏi bìa rừng, thong dong đi về phía quặng mỏ.

Cả Hứa Nhạc và Phong Dư đồng thời ngừng mọi suy nghĩ và hành động, chỉ ngây người nhìn mấy con bò, trong mắt tỏa ra một thứ ánh sáng gọi là "tham lam".

"Chú à, nửa năm rồi chúng ta chưa được ăn thịt bò tươi đâu."

Hứa Nhạc nuốt nước miếng, ướm lời.

Phong Dư đứng bật dậy, nhìn dải lưới sắt ngăn cách vắt ngang giữa hầm mỏ bỏ hoang và thảo nguyên, sắc mặt khó coi vô cùng, đau đớn thốt lên:

"Cả đời này, ta ghét nhất hai đạo luật của Liên bang, một trong số đó chính là cái Luật Bảo vệ Động vật Hoang dã chết tiệt kia."

Hứa Nhạc nén cười, ngửa mặt hỏi:

"Còn một cái nữa là gì ạ?"

"Hiến chương Thứ Nhất."

Dứt câu nói ngông cuồng nhất ấy, lão dẫn theo Hứa Nhạc, đằng đằng sát khí tiến về phía bầy bò tót bên kia hàng rào.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top