Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Quân Sự Xây Dựng
  3. Gian Khách (Dịch)
  4. Chương 18: Sự im lặng của những kẻ vô danh

Gian Khách (Dịch)

  • 5 lượt xem
  • 1671 chữ
  • 2026-02-10 21:56:21

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Bởi sự tồn tại của bụi không gian, bầu trời phân khu Đông Lâm chưa bao giờ trong trẻo xanh biếc như tranh vẽ, cũng khó có ánh thái dương gay gắt nào đủ sức khiến người ta lóa mắt.

Nhưng ngay khoảnh khắc này, Hứa Nhạc ngỡ rằng mình bị mặt trời làm cho hoa mắt thật rồi.

Nếu không, tại sao trong con hẻm nhỏ phố Lầu Chuông vốn yên bình như hôm qua, lại đột nhiên xuất hiện một toán quân nhân hung hãn như bầy sói, vũ trang đầy mình, khí thế lạnh lẽo như đao?

Hoang đường hơn nữa là, tại sao nòng súng của họ lại chĩa thẳng vào cậu?

Một quân nhân đeo mặt nạ bông đen kịt dường như vừa nói vài lời với cậu, nhưng lọt vào tai Hứa Nhạc chỉ còn là những tiếng ù ù hỗn loạn.

Cậu vẫn chưa thực sự tỉnh táo, cứ thế há miệng thẫn thờ, ngây ngốc nhìn mọi thứ xung quanh.

Bốp!

Một gã binh lính dùng báng súng nện thẳng vào đầu cậu.

Một dòng máu tươi tuôn ra.

Thân hình Hứa Nhạc lảo đảo nhưng không ngã xuống đất.

Ngược lại, chính mùi máu tanh nồng và cơn đau thấu xương bên tai trái đã kéo cậu về thực tại, xác nhận rằng cậu đang kẹt trong một khung cảnh cực kỳ phi lý: Một nhóm quân nhân vũ trang hạng nặng... đang dùng súng nhắm chuẩn vào cậu!

Họng súng vẫn đang ghì chặt vào thái dương cậu tỏa ra hơi lạnh thấu xương và sự cứng rắn của kim khí.

Hứa Nhạc bẩm sinh điềm tĩnh, trầm ổn, nhưng chung quy cũng chỉ là một thiếu niên mồ côi mười bảy tuổi rưỡi.

Đối diện với họng súng sát sàn sạt, nghĩ đến việc chỉ cần một cử động không tự chủ, cái đầu xanh của mình có thể bị viên đạn kim loại xuyên thủng như quả dưa hấu thối, cậu không khỏi rùng mình.

Thế là cậu run lên.

Đôi chân co rút như có dòng điện chạy dọc qua.

May mà... cậu vẫn chưa tè ra quần.

"Tên."

Tiếng ù ù của gã quân nhân mất kiên nhẫn rốt cuộc cũng trở thành lời truy vấn rõ ràng và máu lạnh.

Hứa Nhạc trả lời theo bản năng bằng giọng nói run rẩy: "Hứa Nhạc."

Một thiết bị dò tìm kim loại dẹt mỏng áp sát vào gáy Hứa Nhạc, dán chặt lên da thịt.

Một luồng hàn ý thấu tận tâm can khiến da gà cậu nổi lên từng lớp.

Trong tiếng ‘tít tít’ dồn dập, bộ thu thập dữ liệu đã đọc xong thông tin từ chip điện tử trong cổ cậu chỉ trong tích tắc, truyền về cơ sở dữ liệu phân tích, xác nhận danh tính và toàn bộ hồ sơ lưu trữ từ khi sinh ra đến nay.

"Xác nhận mục tiêu số 2."

Gã quân nhân lên tiếng lạnh lùng qua máy liên lạc, sau đó túm lấy tóc Hứa Nhạc, thô bạo đẩy cậu vào chiếc xe bọc thép phía sau hẻm.

Hứa Nhạc không chống cự, vì cậu biết chống cự cũng vô ích.

Tuy sức mạnh của gã quân nhân kia chưa chắc đã bằng lũ bò rừng trong khu bảo tồn, nhưng mười mấy họng súng đen ngòm quanh người lại mang sức uy hiếp quá lớn.

Cậu cũng không kêu cứu.

Những năm qua cậu luôn nỗ lực ôn luyện cho kỳ thi sĩ quan của Bộ Quốc phòng nên hiểu rõ về quân đội, cậu phân biệt được những quân nhân trầm mặc sát khí này là hàng thật, chứ không phải lũ bắt cóc to gan lớn mật dám mạo danh liên bang.

Nhưng cậu thực sự cảm thấy bị sỉ nhục.

Bởi bị túm tóc kéo đi trên đất vốn là một tư thế đầy nhục nhã.

Chỉ trong một thời gian ngắn, Hứa Nhạc với gương mặt đầy máu đã phán đoán ra mục tiêu của đám quân nhân này.

Xem ra thân phận của thúc thúc Phong cuối cùng đã bại lộ.

Chỉ là thúc ấy đã trốn ở thành phố này hơn mười năm, sao đột nhiên lại bị quân đội Liên bang tìm thấy dấu vết?

Hơn nữa, chỉ là một thợ máy đào ngũ, sao lại kéo theo nhiều quân nhân vũ trang đến bắt giữ như vậy?

Đơn vị phụ trách bắt giữ Hứa Nhạc là quân cảnh vệ Đông Lâm.

Sau khi lôi thiếu niên lên thùng xe, họ dùng vòng khóa nhựa chuyên dụng siết chặt cổ tay cậu, trùm lên mặt cậu một lớp vải đen rồi mặc kệ.

Xe bắt đầu chuyển động.

Hứa Nhạc cảm thấy cổ tay đau rát như lửa đốt, vết thương trên trán vẫn không ngừng chảy máu.

Sự đối đãi thô bạo này khiến thiếu niên hiểu rõ mình đang đối mặt với một cỗ máy quốc gia vô tình.

Cậu không hề có bất kỳ hành động phản kháng vô nghĩa nào, chỉ âm thầm tính toán trong lòng: Chiếc xe quân sự này rốt cuộc định đi về đâu?

Xe dừng lại.

Không quân nhân nào để mắt đến cậu thiếu niên tội nghiệp, thậm chí chẳng có lấy một tiếng động phát ra.

Kỷ luật thép của quân đội Liên bang thể hiện rõ mốt cách đáng sợ.

Giữa sự im lặng kéo dài và bức bối ấy, Hứa Nhạc co rùm lại một góc thùng xe như một con tôm bị bỏ rơi.

...

Rắc!

Một bước chân giận dữ giẫm nát chiếc hòm đạn bên ngoài xe quân sự.

Giọng nói phẫn nộ khiến đám binh lính xung quanh không dám ngẩng đầu:

"Các người vẫn luôn canh chừng kia mà, tại sao vẫn để hắn chạy mất?"

Ai chạy mất?

Hứa Nhạc hơi nghiêng người, thầm cầu nguyện rằng vị sĩ quan kia đang nói về thúc thúc Phong.

Thượng tá Lại Khắc tháo kính mắt xuống.

Ngọn lửa giận trong mắt ông ta đủ để thiêu chết hàng chục binh lính trước mặt, nhưng ông ta buộc phải kìm chế.

Dù sao những kẻ phối hợp tác chiến mặt đất này cũng là người của quân cảnh vệ Đông Lâm, ngoài hành động lần này ra, họ không thuộc quyền quản lý của ông.

Ông ta có đủ lý do để phẫn nộ.

Để bắt giữ hoặc tiêu diệt gã thợ máy tên Dư Phùng kia, Liên bang đã chuẩn bị ròng rã mấy tháng trời.

Giám sát mặt đất chưa từng xảy ra sai sót, tại sao khi tiểu đội Chiến giáp cơ động của ông vừa hạ cánh xuống bề mặt hành tinh, gã thợ máy lại biến mất tăm khỏi tiệm sửa chữa ở khu phố thứ tư, đại lộ Hương Lan?

Lúc này là ba giờ chiều, thời điểm con người lười biếng nhất, cũng là thời gian dự định bắt đầu cuộc tấn công.

Nhưng ngay trước khi khai hỏa lại mất dấu mục tiêu, Lại Khắc cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Tại doanh trại dã chiến ngoài khu phố thứ tư, một màn quang học siêu mỏng khổng lồ đã được dựng lên.

Trên đó là vô số điểm sáng đang di chuyển lúc chậm lúc nhanh.

Mà mục tiêu số 1, kẻ bị khoanh vùng bằng những đường kẻ đen, lại lúc ẩn lúc hiện trên màn hình, không thể nắm bắt.

Lại Khắc lạnh lùng nhìn màn hình, im lặng hồi lâu.

Ông ta biết rõ toàn bộ tiến trình hành động này.

Từ lúc Cục Hiến chương tìm thấy chiếc Bút điện, cuộc điều tra sơ bộ của Liên bang đã dễ dàng lần ra Phó cục trưởng phân cục số 2 bang Hà Tây là Bào Long Đào, sau đó tra ra thủ lĩnh băng nhóm mồ côi Lý Duy, rồi đến bạn thân của Lý Duy là Hứa Nhạc, cuối cùng khóa chặt mục tiêu vào chủ tiệm sửa chữa kia.

Dựa vào dữ liệu chip, Hứa Nhạc dễ dàng bị loại trừ, vậy chủ tiệm sửa chữa đương nhiên là Dư Phùng.

Nhưng Lại Khắc không ngờ tới, tên tội phạm bị truy nã gắt gao nhất Liên bang này lại có khả năng lẩn trốn khỏi ánh hào quang của Đệ Nhất Hiến Chương, trốn thoát ngay trước mắt mạng lưới giám sát điện tử dày đặc bao phủ toàn nhân loại.

Phân khu Đông Lâm cách tinh cầu Thủ đô quá xa, việc giám sát của máy chủ trung tâm không thể đạt được tính tức thời, ít nhất có độ trễ hơn bốn phút.

Gã thợ máy kia rõ ràng đã lợi dụng độ trễ này để qua mặt tất cả. Hơn nữa, đối phương nhất định có phương tiện tạm thời phong tỏa tín hiệu chip sau gáy.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Lại Khắc càng thêm nặng nề.

Giờ phút này ông ta hoàn toàn hiểu tại sao máy chủ trung tâm của Cục Hiến chương lại liệt việc này vào cấp độ 1, tại sao ông ta lại nhận được mệnh lệnh trực tiếp tiêu diệt mục tiêu.

Một tên tội phạm có thể trốn khỏi ánh sáng của Đệ Nhất Hiến Chương là một nhân vật quá đỗi kinh khủng.

Nếu để sự thật này lan ra xã hội, e rằng sẽ dấy lên những làn sóng chấn động không thể dập tắt.

"Mục tiêu số 1 khi chạy trốn đã bị thương."

Một sĩ quan cảnh vệ báo cáo:

"Toàn bộ hành tinh hiện đã phong tỏa hoàn toàn việc cất hạ cánh của các phi hành khí. Hắn không thoát ra ngoài được đâu. Dù có bốn phút chênh lệch nhưng vòng vây sẽ ngày càng thu hẹp, tối đa một đêm nữa là bắt được hắn."

"Ta không thể đợi thêm một đêm."

Lại Khắc lạnh lùng nói:

"Thằng nhỏ học việc của tiệm sửa chữa đâu?"

Hứa Nhạc đầy máu bị dẫn đến.

Lại Khắc hơi nhíu mày, không hài lòng với thủ đoạn của đám đồng nghiệp Đông Lâm này, nhưng ông ta biết tình thế cấp bách nên không nói nhiều, nhìn thiếu niên lạnh giọng hỏi:

"Ta muốn biết, ông chủ của ngươi có thể trốn ở đâu?"

Tấm vải đen được kéo xuống.

Ánh đèn chiếu sáng trong phòng khiến Hứa Nhạc phải nheo mắt lại.

Cậu nhìn vị Thượng tá trước mặt, giữ sự im lặng.

Một cú đấm giáng mạnh vào bụng cậu.

Cơn đau dữ dội khiến cậu suýt nôn thốc nôn tháo.

Thế nhưng, Hứa Nhạc vẫn chỉ nheo mắt, nhìn những quân nhân xung quanh, giữ vững sự im lặng đầy bướng bỉnh.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top