“Dì Phương.”
Ôn Nhiên chủ động chào hỏi trước, nói,
“Không sao đâu ạ, để cháu tự xách.”
Tài xế đẩy chiếc vali của Trần Thư Hồi vào phòng khách, dặn dò dì Phương một câu “Chị giúp phu nhân cất vali lên phòng” rồi vội vã chạy vào trong mưa để đưa Trần Thư Hồi đến công ty.
Dì Phương liền xách vali dẫn Ôn Nhiên lên tầng.
Cầu thang gỗ óc chó đen đã có tuổi đời, mỗi bước chân dẫm lên đều phát ra những tiếng lách cách cọt kẹt.
Ôn Nhiên đảo mắt nhìn quanh một lượt, phòng khách thông tầng trống trải lạnh lẽo, chiếc đèn chùm cao hơn mười mét đang tối ôm, tựa như một con cự thú màu đen ngòm treo ngược từ trên trần nhà xuống.
Khi đi qua căn phòng ngủ phụ duy nhất hướng về phía Bắc, dì Phương dừng lại, đẩy cửa phòng:
“Nhiên Nhiên, đây là phòng của cháu.”
Bà lại chỉ tay về phía hai phòng ngủ chính hướng Nam ở phía trước,
“Phòng của phu nhân và Ôn Duệ ở bên kia.”
“Cảm ơn dì Phương, vậy cháu vào dọn dẹp đồ đạc trước ạ.”
Ôn Nhiên mỉm cười với bà.
“Ơi, được rồi.”
Căn phòng không lớn, chỉ có giường, tủ quần áo và bàn học, bài trí đơn sơ.
Bên ngoài cửa sổ là một cây phượng tím đang xòe tán cành.
Ôn Nhiên nằm nhoài trên bậu cửa sổ nhìn xuống dưới, quanh gốc cây phủ đầy những bông hoa rụng màu xanh tím.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân, cậu ngoảnh đầu, dì Phương đang đứng ở cửa phòng, hỏi:
“Đói chưa cháu? Để dì đi nấu bát mì nhé.”
“Cháu hơi đói rồi, vậy phiền dì Phương quá ạ.”
Ánh mắt dì Phương dừng lại trên mặt Ôn Nhiên khoảng hai giây mới mỉm cười nói:
“Phiền hà gì đâu, làm xong dì gọi cháu.”
Sau khi cửa phòng khép lại, Ôn Nhiên đi vào nhà vệ sinh.
Chiếc gương được lau chùi rất sạch sẽ, phản chiếu gương mặt chẳng mấy sắc máu.
Ôn Nhiên cẩn thận tháo chiếc vòng cổ choker ra, tay phải chậm rãi mò về sau cổ.
Vết sẹo phẫu thuật gần như đã phẳng lại, chỉ còn một mảng nhỏ hơi gồ lên dưới da mới có thể chứng minh trong cơ thể cậu quả thực đã được cấy ghép một tuyến thể nhân tạo, đồng thời bơm vào Pheromone Omega tổng hợp.
Các hạng mục kiểm tra trước khi xuất viện cho thấy tuyến thể của cậu đã bắt đầu vận hành như một cơ quan bình thường, có thể tiết ra và tỏa ra một lượng Pheromone ít ỏi, chỉ là bản thân Ôn Nhiên chưa từng nghe thấy hay ngửi thấy bao giờ.
Điều này đồng nghĩa với việc cậu vẫn là một Beta, chỉ có Beta mới không thể phát sinh phản ứng khứu giác nhạy bén đối với Pheromone.
Chuyến bay kéo dài khiến tuyến thể trở nên sưng đau, nhưng Ôn Nhiên chỉ thả lỏng chưa đầy nửa phút đã đeo vòng choker trở lại—Trần Thư Hồi từng yêu cầu cậu tốt nhất ngay cả lúc ngủ cũng phải đeo vòng, phải hoàn toàn thích ứng với nó, quen với nó, giống như kiên tin rằng bản thân từ khi sinh ra đã là một Omega vậy.
Trò tẩy não này bắt đầu từ khi Ôn Nhiên bước chân qua cánh cửa nhà họ Ôn với tư cách là kẻ thế thân cho đứa con trai út đã chết yểu.
Đứa trẻ tám tuổi là cậu đã tiếp quản lại toàn bộ mọi thứ của Ôn Nhiên đã chết: tên họ, giới tính, thân phận.
Ngoại trừ nhà họ Ôn ra, không một ai biết Ôn Nhiên thật sự đã qua đời ở nước ngoài từ lâu, không ai biết là cậu đã tiếp quản Ôn Nhiên, đóng vai Ôn Nhiên lớn lên đến năm mười tám tuổi.
Thế là từ năm tám tuổi cậu đã đeo lên chiếc vòng choker, sắm vai một Omega đạt chuẩn.
Cậu gần như không đến trường, chưa từng tham gia bất kỳ một lần khám sức khỏe tập thể nào.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận